Chương 64: Còn trốn chạy nữa không?
Editor: Nina
Cảnh Việt nhìn Quý Hồi.
"Dù có hận cũng phải ở bên anh. Quý Hồi, anh sẽ khiến bản thân hồi phục, cũng sẽ giúp em khỏe lại. Chúng ta sẽ không mục nát ở đây, rồi sẽ dần khá lên thôi."
Dáng vẻ Quý Hồi lúc này rất nhếch nhác, rất đáng thương. Cảnh Việt cúi đầu, trao cho cậu một nụ hôn vỗ về.
"Tin anh, được chứ?"
Cánh môi của Quý Hồi run lên dữ dội, nụ hôn này không được trọn vẹn. Cậu bối rối hỏi Cảnh Việt, lại như đang hỏi chính mình: "Sẽ khá lên sao? Phải làm gì mới khá lên được đây?"
"Sẽ khá lên thôi, anh hứa." Bờ môi từ từ di chuyển đến vành tai nhạy cảm, hơi thở nóng bỏng bao phủ lấy Quý Hồi, "Chỉ cần chúng ta vẫn ở bên nhau, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."
Nhiệt độ xâm chiếm cao bất thường, Quý Hồi né ra, bị Cảnh Việt ôm lấy lôi ngược về.
"Quý Hồi, lặp lại lời thề của em lần nữa đi."
Quý Hồi không nhận ra điều khác thường, cậu nghỉ lấy hơi, mãi mới cất lời: "Em sai rồi, sau này không dám nữa. Có thể tha thứ cho em không? Em... em yêu anh."
Cậu cảm thấy hơi mất mặt, người muốn rời đi là cậu, người không thể rời đi cũng là cậu. Cậu luôn do dự, thiếu quyết đoán, lần nào cũng tự tìm đường lui cho bản thân trước.
Cảnh Việt rũ mắt, nhìn chằm chằm vào gáy Quý Hồi, "Sau này còn trốn chạy nữa không?"
Quý Hồi khựng lại một giây, và chính vì một giây ngập ngừng này đã khiến lòng tin vừa mới xây dựng bỗng chốc sụp đổ.
Cảnh Việt đứng thẳng người, nhìn xuống người đang ngồi trên giường, giữa mày anh nhíu chặt, giống như đang nhẫn nhịn điều gì đó.
Một lúc lâu sau, anh bước đến trước tủ quần áo, mở hết cửa tủ ra.
Tủ quần áo được chia ngăn chỉnh chu, tầng trên treo sơ mi và áo khoác, tầng dưới treo quần, phía bên phải có một móc treo quần áo có thể kéo ra. Khi kéo ra thì sẽ nhìn thấy hàng chục chiếc cà vạt được sắp xếp ngay ngắn dựa theo màu sắc.
Ngón tay thon dài lướt qua từng chiếc cà vạt, thỉnh thoảng tạm dừng, vân vê vài cái, cho đến khi tìm được chiếc mềm mại nhất.
Sau đó anh rút ra, từ tốn, ung dung thắt thành một nút thắt.
Quý Hồi chưa từng ngờ đến cà vạt có thể dùng theo cách này. Cảnh Việt bảo cậu giơ tay ra, cậu cứ thế ngơ ngác chủ động đưa tay, mãi cho đến khi hai tay bị trói chặt mới phản ứng lại.
"Đàn anh Cảnh, anh muốn làm gì..."
Cảnh Việt không nói một lời, anh kéo Quý Hồi đến đầu giường, lôi hai đầu cà vạt vòng qua thành giường, thắt vài nút.
Rốt cuộc Quý Hồi cũng nhận ra có điều không ổn. Cậu nghiêng đầu nhìn Cảnh Việt, bên dưới cổ áo sạch sẽ, tuyến thể của Alpha đang nhô cao, mà tuyến thể của cậu vẫn chưa hoàn toàn hồi phục nên không ngửi được bất cứ mùi hương nào.
Bình luận