Chương 63: Vậy thì không hận
Editor: Nina
Phản ứng đầu tiên của Cảnh Việt là lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Quý Hồi. Khoảnh khắc xác nhận mình không bị chặn, không ngờ anh lại thở phào nhẹ nhõm, cả người vô thức run lên.
Nhớ đến lời Trần Ý Bội từng nói, anh lại hoảng hốt khôn nguôi, vội gọi điện thoại. Điều ngoài dự đoán là, Quý Hội bắt máy ngay lập tức.
"Quý Hồi..." Cả giọng nói của anh cũng đang run rẩy, "Em đang ở đâu?"
Không ai đáp lời, giữa những tiếng ồn ào hỗn tạp vang lên tiếng phát thanh đứt quãng: "Chuyến bay GZ301... quý khách... sắp..."
Đoán ra vị trí của đối phương, Cảnh Việt lập tức xoay người bước ra ngoài.
"Quý Hồi, em đến sân bay làm gì?"
Anh không chờ nổi thang máy, mở cửa cầu thang thoát hiểm ra, không nghe thấy Quý Hồi trả lời, ngữ điệu của anh vô thức trở nên nghiêm khắc: "Quý Hồi, nói!"
"Em..." Hình như Quý Hồi đã bị dọa sợ, lắp bắp lên tiếng: "Em xin lỗi. Em, em vốn định đi Úc, nhưng em bỗng nhớ ra, thí nghiệm của anh, thí nghiệm của anh vẫn chưa kết thúc."
Thí nghiệm vẫn chưa kết thúc, qua mấy ngày nữa cậu phải quay lại bệnh viện tái khám, nửa năm tới cũng phải thường xuyên đến bệnh viện. Cậu không đi được, nhưng lại không biết nên đi đâu. Chuyến bay đã cất cánh từ lâu, cậu cứ thế ngồi ở sân bay cả ngày trời.
"Quý Hồi, ngoan ngoãn đợi anh ở sân bay, nếu không em chạy đến đâu anh sẽ đuổi theo đến đó." Cảnh Việt nói một câu cảnh cáo, bước lên xe, giẫm chân ga chạy về hướng sân bay Hải Tân.
"Chúng tôi xin thông báo: chuyến bay CZ4932 từ sân bay Hải Tân đến sân bay Ôn Thành bị hoãn do thời tiết mưa lớn. Rất xin lỗi vì sự bất tiện này và mong quý khách thông cảm..."
Trận mưa lớn bất chợt phủ kín cả Chu Thành, loa phát thanh của sân bay bắt đầu thông báo tin hoãn chuyến. Tiếng mưa rơi khiến lòng người sốt ruột văng vẳng bên tai, không thể trốn thoát.
Quý Hồi bồn chồn không yên nhìn chằm chằm vào điện thoại, Cảnh Việt không cúp máy, cuộc gọi hệt như một chiếc đồng hồ bấm giờ, đang đếm ngược từng giây.
Từ chung cư ngoài trường đến sân bay Hải Tân chỉ tốn cùng lắm nửa tiếng.
Hai mươi phút sau, đầu bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp của Cảnh Việt, "Quý Hồi, em đang ở đâu?"
Quý Hồi vội vàng đứng dậy, "Em đang..."
"Thấy em rồi." Ba chữ này giống như lời tuyên bố bắt giữ dành cho Quý Hồi, giây tiếp theo, cuộc gọi chợt bị ngắt.
Quý Hồi hoang mang nhìn bốn phía, dễ dàng tìm được người đang đi ngược dòng đám đông.
Bước chân của Cảnh Việt rất dài, chỉ vài bước đã đến trước mặt. Anh nhìn Quý Hồi, chẳng nói chẳng rằng, lôi người đi về.
Trận mưa nặng hạt này khiến hệ thống giao thông của Chu Thành bị tê liệt, kẹt xe suốt từ lúc ra khỏi sân bay. Mười phút sau, xe vẫn kẹt cứng trên đường cao tốc.
Bình luận