Chương 62: Tình yêu bất diệt
Editor: Nina
Quý Hồi ở trong phòng tắm rất lâu, tiếng nước chảy mãi không ngừng. Đến tận khi Cảnh Việt gõ cửa thì cậu mới qua quýt lau khô mình, mang chân giả xong xuôi rồi bước ra.
Ga trải giường và vỏ gối đã được thay mới, cái cũ nhăn nhúm một cục trên ghế, đầy vết nước loang lổ.
Cảnh Việt đuổi Mập Ú nhảy lên giường quậy phá xuống, đưa đồ ngủ sạch cho Quý Hồi, "Sao tắm lâu vậy? Khó chịu ở đâu à?"
"Không có ạ, em nói chuyện với Phàn Vũ một lát ấy mà." Quý Hồi cúi người mặc quần áo, bờ vai trắng nõn phát sáng dưới ánh đèn, trên đó là những dấu hôn nối liền nhau, khiến người ta muốn tô cho sắc màu đậm thêm.
"Đàn anh Cảnh, em mượn xài điện thoại của anh được không ạ?" Cậu mặc áo xong, xoay người nhìn Cảnh Việt, ngọn tóc ướt đẫm che khuất tầm mắt, "Điện thoại của em lag quá, chơi game không nổi."
"Chơi bây giờ sao? Muộn lắm rồi." Mặc dù nói vậy nhưng Cảnh Việt vẫn đưa điện thoại cho Quý Hồi.
Quý Hồi "Dạ dạ" hai tiếng, đuổi Cảnh Việt đi tắm, "Em chơi thêm xíu nữa thôi, đợi anh tắm xong sẽ đi ngủ liền."
Cậu leo lên giường, dựa vào gối, cúi đầu, phần cổ nhẹ nhàng cong xuống, tập trung thao tác nhân vật trên màn hình.
Dáng vẻ yên bình ấy khiến Cảnh Việt nhớ đến bộ phim điện ảnh mà họ đã từng xem cùng nhau, lãng mạn, kỳ ảo, phối cùng tông màu dịu dàng, ấm áp, dần dần chồng khớp lên cảnh tượng trước mắt.
Ngắm nhìn một lát, anh ra ban công lấy khăn sạch, đi vào phòng tắm.
"Cành cạch."
Nghe thấy tiếng đóng cửa, nhân vật đang chạy bỗng dừng lại. Quý Hồi chuyển sang giao diện thông tin liên hệ, gõ ba chữ vào khung tìm kiếm: Tiểu Bồ Tát.
Không có kết quả.
Cứ như thể ban nãy chỉ là ảo giác sinh ra do não bộ quá hưng phấn.
Cậu xóa lịch sử tìm kiếm, thoát ra, chuyển về giao diện game, tiếp tục làm nhiệm vụ.
Cảnh Việt tắm rửa xong bước ra, Quý Hồi đã tháo chân giả nằm xuống, ngoan ngoãn kéo chăn lên đến cằm.
Hôm nay cậu không chừa chỗ cho Cảnh Việt, thế nên anh đành kề sát nằm nghiêng người, hơi cong eo, đủ để ôm trọn Quý Hồi vào lòng.
Mười hai giờ vừa điểm, Cảnh Việt tắt đèn ngủ trên đầu giường, hôn lên môi Quý Hồi trong màn đêm, kèm một câu "Chúc mừng sinh nhật".
Quý Hồi mím môi, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Em cứ tưởng anh quên rồi."
"Quên cái gì? Quên sinh nhật em à?" Cảnh Việt siết cánh tay, Quý Hồi áp sát vào anh hơn.
"Nào quên được, 17 tháng 8, một ngày rất đẹp."
Ngày 17 tháng 8 chỉ là một ngày quá đỗi bình thường, Quý Hồi ngẫm mãi vẫn không nghĩ ra đặc biệt chỗ nào. Nếu phải kể ra được một điểm tốt, thì chắc là chỉ khác sinh nhật của Cảnh Việt một con số.
Bình luận