Chương 61: Muốn ăn nho
Editor: Nina
"Không đâu." Quý Hồi ngồi xuống mép giường, trao đổi ánh mắt với Cảnh Việt đang đứng đợi ngoài cửa cách đó không xa, lặp lại lần nữa, "Không đâu."
"Anh Cường." Phàn Vũ hít mũi, giọng nghèn nghẹn: "Em không biết mình còn chuyện gì chưa làm nữa. Trước khi chết người ta có một trăm nguyện vọng chưa hoàn thành, em chẳng nghĩ ra nổi một điều... Anh nói xem, trước khi chết em có thể làm gì đây?"
Trước khi chết có thể làm gì...
Quý Hồi từ từ siết nắm tay, chiếc quần jean mỏng bị báu ra vài nếp gấp.
Nếu là vài tháng trước, cậu có thể trả lời câu hỏi của Phàn Vũ ngay lập tức, nhưng giờ đã khác.
"Anh không biết." Cậu đáp, trái lại còn nhìn Phàn Vũ bằng ánh mắt sáng ngời, "Nhưng anh có thể nói cho em biết sau khi thoát khỏi cái chết, anh có một trăm điều muốn làm... Thứ nhất, là giúp đàn anh Cảnh hoàn thành thí nghiệm; thứ hai, không trốn tránh nữa, cố gắng có được sự tán thành của cô chú; thứ ba, mua một căn nhà chỉ thuộc về hai bọn anh."
Thứ tư, chữa khỏi bệnh; thứ năm, tìm công việc đàng hoàng, bắt đầu lại từ đầu; thứ sáu, sống những ngày tháng bình dị...
"Tuy hiện tại chỉ nghĩ ra vài điều, nhưng đến một giai đoạn nào đó trong đời thì ắt sẽ có nguyện vọng mới thôi."
Cậu đưa ra ví dụ cho Phàn Vũ: "Em nói muốn leo rank cho xong, cái này cũng có thể coi là nguyện vọng đầu tiên. Vậy nên phải nhanh khỏe lại. Đợi em khỏe lại thì anh sẽ chơi game với em."
Quả nhiên Phàn Vũ phấn chấn hơn nhiều, "Thật sao? Không phải anh nói anh không chơi game à?"
"Thật." Quý Hồi trịnh trọng giơ ngón út, "Chúng ta móc ngoéo đi. Đợi em khỏe lại thì hãy dạy anh chơi game."
Cậu viết nguyện vọng thứ bảy vào cuốn sổ ghi nhớ trong lòng: Chơi game với Phàn Vũ.
Bước ra từ phòng bệnh của Phàn Vũ, ngoài cửa không có bóng người, loáng thoáng nghe thấy giọng Cảnh Việt đang nói chuyện.
"... Phải, con đổi mật khẩu rồi."
Quý Hồi nương theo tiếng đi tìm, Cảnh Việt đang gọi điện thoại ngoài ban công.
"Tốt hơn hết mẹ đừng cố đăng nhập vào hệ thống thời khóa biểu, sẽ gây ảnh hưởng đến công việc của con. Đồng thời mong mẹ đừng làm phiền cô Đường nữa."
Quý Hồi dừng bước, hình như đầu bên kia cuộc gọi là Đàm Nguyệt Linh.
"Khỏi cần đến Lan Hải Uyển tìm con, con đã dọn ra khỏi đó rồi." Cảnh Việt xoay người, thấy Quý Hồi, anh tự nhiên vẫy tay với cậu.
Quý Hồi tiến không được, lùi cũng không xong.
Có lẽ Đàm Nguyệt Linh đã hỏi dọn đi đâu, Cảnh Việt cứng nhắc trả lời "Đừng xen vào, có chỗ ở" rồi cúp máy.
Bây giờ bọn họ vẫn đang chen chúc trong căn hộ hai mươi mét vuông ấy. Dạo này Cảnh Việt bận rộn dạy bù, chưa có thời gian đi xem nhà.
"Phàn Vũ sao rồi?" Cảnh Việt bước đến, "Tình hình ổn chứ?"
"Em ấy đang bị sốt." Nhớ đến cái trán nóng bỏng tay của Phàn Vũ, gáy Quý Hồi lạnh toát, cậu nhỏ giọng hỏi: "Có khi nào là tăng thân nhiệt trung ương không..."
Bình luận