Chương 60: Lối thoát duy nhất
Editor: Nina
Phương Thanh Vũ nói một câu khiến Cảnh Việt lạnh cả người.
"Chắc cậu không nhận thức được, những câu hỏi cậu vừa đặt ra đều xoay quanh 'bản thân cậu', chứ không phải Quý Hồi."
Cảnh Việt tạm dừng nhớ lại.
"Quan hệ của chúng tôi rất kỳ lạ" "Tôi cũng không biết nên nhắc đến như thế nào" "Tôi cứ mãi tự hỏi", từng câu từng chữ đều đang cầu xin Phương Thanh Vũ giúp đỡ, như thể anh mới là người đến khám bệnh.
Anh chỉ tốn vài giây để đổi vai: "Xin hỏi bác sĩ Phương, tình trạng của tôi nên điều trị như thế nào? Mất bao lâu mới có thể cải thiện?"
Phương Thanh Vũ chậm rãi nhướng mày, bất ngờ với tốc độ chấp nhận của Cảnh Việt.
Cảnh Việt cụp mắt, "Phiền anh, tôi phải mau chóng khỏe lại."
Vậy mới có thể lo cho Quý Hồi.
"Tất nhiên rồi." Phương Thanh Vũ bày ra thái độ đối với bệnh nhân, viết hồ sơ bệnh án cho Cảnh Việt.
Ngòi bút cọ xát trên trang giấy, một tiếng "xoẹt", một đường thẳng dài được kéo ra ở cuối.
"Trước hết phải làm sáng tỏ, nguyên nhân khiến cậu lo âu là gì?"
Cảnh Việt nhớ đến mấy hôm ở Mạch Điền, khi hồi tưởng lại thì hình ảnh hiện ra trong đầu vẫn u ám như cũ, lòng cũng dần lặng đi.
Anh hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu đối diện với Phương Thanh Vũ.
"Lẽ ra tôi đã có thể cứu được em ấy."
Tại sao không bước vào? Chẳng lẽ mày chưa từng nghi ngờ hương pheromone nồng nặc đấy sao? Nếu bất chấp tất cả xông vào thì đã cứu được em ấy rồi.
Trong vô số đêm mất ngủ, anh đã tự vấn bản thân vô số lần.
"Tôi không thể tha thứ cho bản thân, tôi hận chính mình." Cảnh Việt thản nhiên nói, "Tôi sợ em ấy biết. Tôi đang trốn tránh."
Phương Thanh Vũ liên tục gật đầu, ghi chú điều gì đó lên trang giấy, hỏi tiếp: "Vậy cậu đã nghĩ ra cách giải quyết chưa?"
Cảnh Việt im lặng.
Phương Thanh Vũ mỉm cười: "Không sao đâu, cứ nói tất cả những gì cậu có thể nghĩ ra đi."
Cảnh Việt ngập ngừng: "Tôi muốn đổi một đôi chân giả tốt hơn cho em ấy, để em ấy đi đứng thoải mái hơn. Rồi đổi chiếc xe khác, chiếc xe cũ quá cao, không tiện cho em ấy. Muốn mua một căn nhà chỉ thuộc về hai chúng tôi, ai cũng không thể quấy rầy. Quý Hồi thích mèo, chúng tôi có thể nuôi thật nhiều con, mèo hoang, hoặc là giống khác đều được, chỉ cần Quý Hồi thích..."
Phương Thanh Vũ hiểu ra: "Bù đắp à?"
Cảnh Việt lắc đầu, "Không phải bù đắp. Dù Quý Hồi có ra sao đi nữa thì tôi cũng sẽ làm những điều đó. Nhưng tôi thấy không đủ, hoàn toàn không hề đủ."
Không có điểm cuối, không có hồi kết. Không có ai nói với anh rằng, đủ rồi, tất cả những gì mày làm đã đủ để bù đắp cho những khổ đau mà Quý Hồi đã phải gánh chịu, không cần tiếp tục, dừng được rồi.
Bình luận