Chương 6: Tự vệ
Editor: Nina
Lần đầu tiên phát hiện có người đi theo, Quý Hồi đã vô cùng sợ hãi. Sau vài ngày sống trong nỗi bất an thì mới được Ý Bội đến nhà thăm nói cho cậu biết đó chỉ là ảo giác của cậu.
Quý Hồi cảm thấy quá mức vô lý, nực cười, rồi nhanh chóng chấp nhận sự thật này.
"Bọn họ sẽ không làm gì tôi, cuộc sống của tôi cũng không bị xáo trộn. Vậy nên tôi vẫn luôn nghĩ, không cần thiết phải chữa trị."
Phương Thanh Vũ mỉm cười: "Thật ra tâm lý của cậu khá lạc quan. Nếu tích cực điều trị thì tôi tin sẽ chóng khỏi thôi."
Quý Hồi lại lắc đầu, "Ý Bội nói không phải tôi lạc quan. Lạc quan sẽ chủ động giải quyết vấn đề, chứ không phải trốn tránh. Cô ấy nói đây là buông xuôi, là chán chường, là không gượng dậy nổi."
"Có đôi lúc, buông xuôi cũng là một kiểu của cơ chế tự vệ." Phương Thanh Vũ nhún vai, "Bản chất con người là tìm lợi tránh hại. Khi không thể giải quyết vấn đề bằng khả năng của mình thì sẽ trốn tránh nó theo bản năng."
Sau khi làm quen, bọn họ nói từ Ý Bội đến tổ chức Mạch Điền, từ pheromone thay thế cho tới Liên minh Y học Châu Á.
Mà "vụ việc kia", vẫn chưa xuất hiện trong cuộc trò chuyện lần này.
Kết thúc, Phương Thanh Vũ đứng lên lần nữa, bắt tay với Quý Hồi, "Quý Hồi, tôi nghe Ý Bội kể là giờ cậu đang sống một mình?"
Nhớ đến hành lang ướt sũng và cánh cửa phòng có thể mở ra mà không cần chìa khóa ấy, Quý Hồi mím môi, cổ tay chợt căng cứng, "Vâng, tôi sống một mình."
Cảm nhận được lực nắm truyền đến từ bàn tay, Phương Thanh Vũ bóp nhẹ rồi lập tức buông ra.
"Hiện tại cậu đang trong giai đoạn thiếu cảm giác an toàn. Việc sống một mình sẽ nhốt cậu trong không gian khép kín đó. Những người và những chuyện đã gặp trong quá khứ sẽ hiện ra trước mắt như một vòng lặp và rồi sẽ bị phóng đại vô hạn."
Dòng suy nghĩ của Quý Hồi dần trôi theo chỉ dẫn của Phương Thanh Vũ. Vết sẹo sau cổ, hai chân tàn tật, nơi ở gần như bị phơi bày, cánh cửa vô dụng...
Nhưng không một ai có thể cho cậu cảm giác an toàn.
Cuối cùng, Phương Thanh Vũ đưa ra lời khuyên: "Cậu có thể thử giao lưu với nhiều người, liên lạc với bạn cũ, tham dự các buổi họp mặt. Đi ra ngoài nhiều hơn, dù chỉ là ngắm phong cảnh cũng có ích cho bệnh của cậu."
Quý Hồi không muốn thảo luận về vấn đề "Cậu không có bạn" với Phương Thanh Vũ, vì thế gật đầu cho có lệ, "Tôi hiểu rồi. Cảm ơn anh, bác sĩ Phương."
"Không cần cảm ơn." Phương Thanh Vũ tiễn Quý Hồi ra cửa, ấn thang máy giúp cậu, "Có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào."
Ra khỏi bệnh viện, trời lại đổ cơn mưa phùn. Quý Hồi đã xem dự báo thời tiết từ trước, vừa hay trong ba lô có một chiếc dù gấp.
Cậu mở dù ra, điện thoại vừa trượt vào túi quần, từ vị trí gần đùi có thể cảm nhận được vài đợt rung.
Quý Hồi đoán Ý Bội biết buổi khám bệnh đã kết thúc nên cố tình đến hỏi han, nhưng bây giờ cậu không muốn trả lời lắm, nên tạm thời bỏ qua, đón một chiếc taxi ven đường.
Bình luận