Chương 59: Hành vi lo âu
Editor: Nina
Khi Quý Hồi tỉnh giấc, Cảnh Việt đang ngồi dưới cuối đuôi giường mặc quần áo. Động tác của anh rất nhẹ nhàng, gần như không gây ra tiếng động.
Chiếc áo sơ mi lăn lộn vài vòng trên sàn đã dơ hết không tả nổi. Anh cầm lên ngắm nghía một hồi, cuối cùng vẫn quyết định mặc vào.
Quý Hồi không lên tiếng.
Cảnh Việt cũng không phát hiện ra người nằm trên giường đã lặng lẽ thức dậy, anh khom lưng mang giày vào, lén vén chăn lên xem.
Quý Hồi thắt nút ống quần dài, giống như cố tình đối phó riêng với anh, phòng bị nghiêm ngặt.
Một lúc lâu sau, anh buông tay, đứng dậy thắt dây lưng.
Trước khi Cảnh Việt xoay người, Quý Hồi đã nhắm mắt lại lần nữa.
Cậu cảm thấy phần nệm bên cạnh xẹp xuống đôi chút, hơi thở nóng hổi tiến đến gần, một nụ hôn khô ráo hạ xuống bờ môi, vừa chạm đã rời đi.
Trong phòng không bật đèn, tiếng bước chân và tiếng đóng cửa cũng khẽ khàng đến mức gần như chẳng thể nghe thấy. Đợi Cảnh Việt đi rồi, tròng mắt cậu đảo liên tục dưới mí mắt, không tài nào ngủ được.
Cảnh Việt dậy sớm, nhưng thật ra hôm nay không có tiết. Anh về nhà thay quần áo, soạn một chiếc vali nhỏ.
Lúc chuẩn bị ra ngoài, Mập Ú ngồi xổm trên chiếc ghế đẩu cạnh cửa, nhìn chăm chú vào vị chủ nhân lâu rồi không gặp.
Không hiểu sao, Cảnh Việt lại nhìn ra vẻ tủi thân trên mặt của một con mèo. Cuối cùng, anh thở dài, vòng về thu dọn thức ăn và cát mèo, nhét Mập Ú vào lồng vận chuyển, mang đi cùng.
Hơn bảy giờ sáng, Cảnh Việt lái thẳng đến Công ty Dược phẩm Tề Lâm. Khi Trình Tư Tề nhận được tin nhắn chạy đến nơi thì Mập Ú đã độc chiếm chiếc ghế gỗ tử đàn hơn hai trăm nghìn tệ.
"Ây da ông cố của tôi ơi." Hắn muốn đuổi con mèo xuống nhưng không dám động tay, đứng trước mặt trong chốc lát rồi hắt hơi một cái vang dội.
"Đây là con mèo mày nuôi ở Anh đấy à?" Trình Tư Tề dòm tới dòm lui, nói: "Trong video đâu có mập dữ vậy, sao trông nó như trái bóng ấy."
"Trong video mày cũng gầy lắm." Cảnh Việt móc lại một câu.
"Toàn nói thẳng toẹt ra, chán chẳng buồn nói chuyện với mày." Mập Ú đã chiếm ghế chủ nhà, Trình Tư Tề đành phải chịu khổ ngồi lên chiếc ghế gỗ nhỏ bên cạnh, "Nói đi. Mới sáng sớm tới tìm tao chi? Nhân viên của tao còn chưa đến đi làm nữa, mày tích cực nhất luôn đó."
"Xe tao đậu ở dưới." Cảnh Việt đặt chìa khóa lên bàn, "Mày quen biết rộng, nếu có thời cơ thích hợp thì bán giùm tao đi, giá cả nhờ mày quyết định."
"Khoan..." Trình Tư Tề ngẩn ra, vuốt gáy, "Không phải mày mới mua xe sau khi về nước thôi sao? Giờ đã muốn bán? Không thích à?"
"Ừ."
Chiếc xe đã được mua ngay sau khi về nước, mới lái được mấy tháng. Đó là một chiếc SUV màu đen, hiệu suất lẫn thiết kế đều rất hợp gu.
Bình luận