Chương 58: Trong ranh giới an toàn
Editor: Nina
"Sao lại làm bẩn cả cửa thế?" Cảnh Việt đột nhiên lên tiếng, chọc chọc vào cánh tay Quý Hồi, ý bảo cậu nhìn ra đằng sau.
Quý Hồi quay đầu lại, thấy bên tường có thêm một hộp dụng cụ chữa cháy, sơn màu đỏ, dấu vết kéo dài từ gạch lát sàn đến tận cánh cửa.
"Ngày mai bảo dì lau dọn nhé." Nói xong, Cảnh Việt tiến một bước: "Mật khẩu là gì?"
Quý Hồi khẽ thở phào, "3943."
"Có ý nghĩa gì đặc biệt không?" Cảnh Việt hỏi, anh cứ tưởng Quý Hồi sẽ lấy sinh nhật của mình làm mật khẩu.
"Không ạ, đặt đại thôi."
Quý Hồi cũng không nhớ con số này từ đâu ra. Bình thường cậu toàn mở khóa bằng vân tay, ít khi dùng đến mật khẩu.
Cảnh Việt bước vào, dạo một vòng quanh phòng, bật hết đèn lên mới ra đón Quý Hồi vào.
"Hơi ngột ngạt."
Quý Hồi đã đóng cửa sổ trước khi đi. Hơn mười ngày trôi qua mà không được thông gió khiến căn phòng vừa ngột ngạt vừa nóng nực, lại còn có cả mùi lạ.
Cảnh Việt mở cửa sổ, bật điều hòa lên.
Quý Hồi ngồi xuống cuối giường, nhẹ nhàng gập đầu gối lại.
Hình như có gì đó không ổn, có lẽ là không quen do lâu rồi không mang chân giả, cũng có thể là không mang đàng hoàng do quá sốt ruột, bây giờ chân thấy hơi đau.
Cảnh Việt vòng lại, ngồi xổm xuống trước mặt Quý Hồi. Chỉ mỗi hành động tiến lại gần này đã khiến Quý Hồi rụt chân về một cách mạnh bạo.
"Khó chịu à?" Cảnh Việt khẽ nâng cằm, nhìn cậu từ dưới lên, "Khó chịu thì tháo ra."
"Không có." Quý Hồi lắc đầu, cầm điện thoại, lảng sang chuyện khác: "Em đói bụng, mình đặt cơm hộp đi ạ."
Đúng thật là Quý Hồi đã đói lắm rồi. Cậu đặt rất nhiều nhưng chẳng ăn được bao nhiêu.
Trong phòng chỉ có một chiếc ghế, Cảnh Việt kéo bàn đến cuối giường, ngồi mặt đối mặt với Quý Hồi.
Có vẻ như Quý Hồi có điều muốn nói, cậu liên tục nhìn về phía Cảnh Việt, mất tập trung gắp vài hạt cơm, chậm rãi nhai nát, nuốt xuống.
Được vài lần như thế, cậu chợt hỏi: "Đàn anh Cảnh, anh không muốn biết chân em bị sao ạ?"
Hành động nhai nuốt của Cảnh Việt khựng lại, quả thật anh đã bỏ qua điều đó.
Quý Hồi không biết anh đã đến Mạch Điền. Theo lẽ thường, anh nên nói rõ mọi chuyện từ đầu đến cuối với Quý Hồi.
Nhưng làm vậy quá mức tàn nhẫn, dẫu là với Quý Hồi, hay là với chính anh.
Lặng im chốc lát, anh hỏi: "Bị sao vậy?"
Quý Hồi cúi đầu, dùng muỗng khuấy trong chén hai lần, phát ra tiếng va chạm giòn tan.
"Là tai nạn giao thông ạ."
Cảnh Việt nhìn chằm chằm về phía đối diện.
Trông Quý Hồi rất bình thường, bởi vì lời nói dối vẫn chưa đụng đến đoạn ký ức đó.
Bình luận