Chương 57: Cấm địa khiếm khuyết
Editor: Nina
Quý Hồi đã từng tưởng tượng ra vô số viễn cảnh khi thú thật với Cảnh Việt.
Chuẩn bị chu toàn mọi thứ, nói cho Cảnh Việt biết tình trạng cơ thể của cậu. Nếu Cảnh Việt không tin, cậu có thể cho Cảnh Việt xem chân giả của mình, hoặc dùng một cách khác nhẹ nhàng hơn, đưa hồ sơ bệnh án của mình cho Cảnh Việt xem.
Từng bước một, từ tốn, chậm rãi nói hết mọi chuyện.
Chứ không phải bị người nhà của Cảnh Việt giáp mặt vạch trần trong tình huống không hề dự trước. Phẫu thuật tuyến thể, tàn tật, và cả mối quan hệ không được thừa nhận năm năm trước, tất cả đều bị bày ra trước mắt.
Cậu cẩn trọng mỗi bước đi, nhưng sự tình vẫn cứ ập đến, không thể ngăn chặn.
Nhớ lại lời Cảnh Việt từng nói sẽ chỉ tha thứ cho mình một lần, Quý Hồi thiếu tự tin, giọng rất nhỏ, "Đàn anh Cảnh, em không có lừa hôn, em định đợi thí nghiệm thành công rồi sẽ nói cho anh biết."
Đôi mắt Cảnh Việt nhìn cậu không hề xê dịch.
Quý Hồi bỗng thấy sợ hãi, cậu nhịn cảm giác chua xót trong cánh mũi, môi mấp máy: "Em sai rồi, sau này không dám nữa."
Cảnh Việt vẫn không nói gì như cũ.
"Đàn anh Cảnh." Hàng mi run lên, từng giọt nước mắt rơi lã chã xuống đôi tay đang nắm lấy nhau. Hô hấp của Quý Hồi bất ổn, phải mất rất nhiều hơi sức mới thốt được nửa câu sau thành lời: "Có thể... tha thứ cho em không?"
Ánh sáng bất chợt chuyển động.
"Em——"
Không đợi Quý Hồi nói xong, Cảnh Việt đã áp sát đến.
Anh giơ tay giữ lấy sau gáy cậu, cẩn thận tránh đi vết mổ, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc ngắn gai tay.
Khi chưa kịp tách rời, anh ngậm lấy môi cậu, giành nói trước Quý Hồi: "Anh yêu em."
Ngay vừa rồi, cuối cùng anh cũng đã hiểu tại sao Quý Hồi vẫn luôn giấu giếm.
Anh cũng có chuyện phải giấu. Anh không dám nói cho Quý Hồi biết năm năm trước anh đã từng đến Úc. Anh không dám đối mặt. Anh sợ Quý Hồi sẽ biết, biết rằng ngày hôm ấy anh đã đứng ngay ngoài cửa, biết rằng chỉ thiếu một chút nữa, chỉ một chút nữa thôi...
Chắc chắn Quý Hồi sẽ oán hận anh. Anh mới là người nên nói lời xin lỗi, người phải cầu xin sự tha thứ cũng là anh.
Trên hành lang có tiếng nói chuyện, hình như là Phàn Vũ.
"... Tạm thời đừng quét dọn, có người ở trỏng. Chưa đi, vẫn đang ở dưới gầm giường á."
Tiếp đó là tiếng mở cửa.
Quý Hồi đẩy Cảnh Việt ra, lại bị hôn sâu hơn. Tiếng bước chân dần tiến lại gần, trước khi Phàn Vũ quỳ xuống, cuối cùng Cảnh Việt cũng chịu buông tay.
"Đại ca, anh Cường." Phàn Vũ quỳ cực kỳ nghiêm chỉnh, hai tay chống thẳng thớm trên sàn, nghiêng đầu, "Sao vẫn chưa ra nữa? Nhà ăn sắp hết đồ ăn rồi."
Bình luận