Chương 56: Đường lui duy nhất
Editor: Nina
Nhìn thấy Cảnh Việt, giọng Đàm Nguyệt Linh nhỏ đi hẳn, "Cảnh Việt, nếu mẹ không đến bệnh viện tìm con thì con định giấu đến khi nào?"
"Về nhà rồi nói."
"Về nhà rồi nói kiểu gì? Mẹ gọi cho con con có bắt máy không? Chuyện này cần phải nói rõ ngay bây giờ."
Đàm Nguyệt Linh làm như muốn đẩy người đang chắn phía trước ra, trông điệu bộ như nhất quyết phải làm cho ra lẽ với Quý Hồi.
"Lúc hai đứa bên nhau có biết nó bị tàn tật không? Nếu không biết thì đây là lừa hôn đấy!"
Hai chữ lừa hôn vừa thốt ra, cả người Quý Hồi run rẩy, cảm giác lạnh lẽo từ sống lưng bắt đầu lan ra khắp lưng.
Cảnh Việt tóm lấy cánh tay Đàm Nguyệt Linh, chắn người bên ngoài, sau đó anh nghiêng đầu, nói với Phàn Vũ: "Đưa em ấy về phòng bệnh."
"Rõ!" Phàn Vũ giậm chân, vội đẩy Quý Hồi đi, trước khi đi còn trừng Đàm Nguyệt Linh một phát.
"Cảnh Việt, rốt cuộc con muốn làm gì?" Đàm Nguyệt Linh nhíu mày nhìn chằm chằm con trai mình, hoàn toàn không hiểu nổi.
Bà không hiểu đến cùng đã xảy ra vấn đề ở đâu. Từ nhỏ đến lớn, Cảnh Việt luôn ngoan ngoãn đúng mực, chưa từng làm bất cứ chuyện gì khác người, sao bây giờ lại biến thành thế này?
Đều do cái thằng tên Quý Hồi. Kể từ lúc hai người quen biết, Cảnh Việt còn dám làm ra cả những việc như kết hôn không báo cho gia đình biết.
"Rốt cuộc nó đã cho con uống bùa mê thuốc lú gì vậy? Có phải nó ép con kết hôn không? Cảnh Việt, trước đây dù con muốn làm gì thì mẹ cũng chưa từng ngăn cản——"
Cảnh Việt ngắt lời: "Vậy thì đừng can thiệp vào chuyện này nữa, được chứ?"
"Không được!" Vành mắt của Đàm Nguyệt Linh đột nhiên đỏ lên, "Trước đây để con muốn làm gì thì làm, là vì con chưa từng làm gì sai cả. Nhưng chuyện này con đã sai rồi, sao mẹ có thể mặc kệ được?"
"Cái gì là đúng, cái gì là sai? Những lời mẹ nói mới đúng phải không?"
"Mẹ chưa từng bắt hai đứa phải chia tay! Chỉ là mẹ cảm thấy hai đứa sẽ không đi xa được, về sau chắc chắn sẽ chia tay." Nói rồi, bà cứ thế bật khóc, "Mẹ không thể chấp nhận. Cảnh Việt, bây giờ nó còn chẳng có khả năng tự lo thân mình, con định chăm sóc nó cả đời sao?"
"Vậy giờ con nói rõ ràng cho mẹ biết, bọn con không thể chia tay được."
Dứt câu, Cảnh Việt lấy điện thoại của Đàm Nguyệt Linh ra khỏi thùng rác, còn chẳng thèm lau đã nhét thẳng vào trong chiếc túi giá ba mươi tám nghìn tệ của bà, cuối cùng đẩy người vào trong thang máy.
"Mẹ về trước đi. Con sẽ tìm lúc nào đó về nhà, nói chuyện đàng hoàng với mẹ và cha."
Hôm nay Đàm Nguyệt Linh trang điểm rất kỹ, nhưng vừa khóc xong thì dưới mí mắt đều hóa thành màu đen, bà dùng ngón tay chấm chấm lau đi, liên tục lắc đầu, "Cảnh Việt, con khiến mẹ thất vọng quá."
Bình luận