Chương 55: Xin hãy rời khỏi đây
Editor: Nina
Nhiều năm sống đơn độc khiến Quý Hồi cực kỳ nhạy cảm. Cậu cầm điện thoại đợi chốc lát, Cảnh Việt vẫn không nói gì, cậu sốt ruột hỏi: "Sao anh lại hỏi vậy ạ?"
"Quý Hồi, có ai khiến em phải chịu ấm ức không?" Cảnh Việt hỏi lại lần nữa, "Không được nói dối."
Quý Hồi đưa điện thoại ra xa, trái tim cậu đang đập loạn "thình thịch", hơi thở cũng trở nên nặng nề, cậu sợ Cảnh Việt sẽ nghe thấy.
"Không có ạ."
Cảnh Việt nhắm mắt, chầm chậm thở dài.
"Được rồi, nếu chịu ấm ức thì nhất định phải nói với anh."
Nếu Quý Hồi muốn nói cho anh biết thì đã nói từ năm năm trước, đã giấu kín suốt năm năm, giờ đây sao có thể hỏi ra chỉ bằng đôi ba câu?
Anh cố gắng đặt mình vào vị trí của Quý Hồi để giải quyết chuyện này, rồi lại tuyệt vọng nhận ra cùng đường kín lối.
Nếu là bất cứ ai khác, chắc chắn Quý Hồi sẽ lựa chọn đối mặt cùng anh.
Nhưng đó lại là cha mẹ anh.
Vì vậy anh càng tuyệt vọng hơn mà nghĩ, nếu không phải vì mấy lời cha mẹ anh đã nói, phải chăng Quý Hồi đã không trải qua những chuyện đó hay không?
"Em biết rồi." Giọng điệu của Quý Hồi rất nghiêm túc: "Đàn anh Cảnh, nếu anh chịu ấm ức cũng phải nói với em đấy ạ."
"Được." Cảnh Việt xốc chăn lên, vào phòng vệ sinh rửa mặt, "Nói cho em rồi sao nữa?"
Quý Hồi đáp: "Em sẽ giúp anh ạ. Hắn ức hiếp anh thế nào thì em sẽ trả lại thế nấy. Dù cho hắn có là ai thì em cũng sẽ đứng về phe anh."
Cảnh Việt nở nụ cười đầu tiên suốt mấy ngày qua, song chỉ cười vài giây rồi lại từ từ phai đi.
Việc mà Quý Hồi có thể làm được, tại sao anh lại làm không được?
Hai người chuyện trò rất lâu, trước khi cúp máy, Quý Hồi hỏi: "Đàn anh Cảnh, chừng nào anh sẽ về nước ạ?"
Cảnh Việt hỏi sao vậy, Quý Hồi do dự một lát mới nói: "Đợi anh từ Anh về, em có chuyện muốn nói với anh."
"Anh——" Cảnh Việt suýt nữa thì buột miệng nói ngày mai sẽ về liền, nhưng vừa ngẩng đầu lên, trông thấy gương mặt xanh xanh tím tím của mình trong gương, anh bèn sửa ngày, "Chắc còn khoảng một tuần nữa."
Một tuần, chắc là vết thương trên xương chân mày đã được cắt chỉ rồi.
Anh có thể đoán được Quý Hồi muốn nói gì với anh, anh đợi không nổi.
"Quý Hồi, nhất định phải đợi anh về nước mới được à? Giờ nói cho anh biết luôn đi."
"Không được ạ." Quý Hồi kiên quyết nói: "Em sẽ đợi anh về."
Cảnh Việt nóng lòng đi quanh phòng một vòng, đè nén suy nghĩ muốn sang phòng bên cạnh gặp Quý Hồi ngay lập tức, "Được rồi, anh sẽ nhanh chóng trở về."
Cúp máy, Quý Hồi gửi tin nhắn cho Ý Bội, trước tiên báo tình hình mới nhất về tuyến thể cho cô.
【Quý Hồi: Bác sĩ nói tớ hồi phục rất tốt, sau này sẽ có kỳ động dục bình thường, cũng có thể đánh dấu như mọi người.】
Bình luận