🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 54: Giết người không dao

Editor: Nina

"Mẹ đã nói vậy với em ấy sao?" Anh nhìn Đàm Nguyệt Linh bằng ánh mắt thất vọng tột cùng, như thể đang nhìn một kẻ xa lạ. Cảm giác bất lực bò từng tấc một lên theo cột sống, ngay cả lời chất vấn cũng chẳng thể cất cao giọng.

"Mẹ nói với ai? Mẹ chưa nói gì cả, nó nghe được thì là chuyện của nó." Tóc tai Đàm Nguyệt Linh rối bù, bộ đồ ngủ lụa trên người nhăn nhúm vì trằn trọc cả đêm.

"Cảnh Việt, mẹ tôn trọng hai đứa, nên mới để cho hai đứa tự chia tay. Nếu mẹ nhớ không lầm thì nó đã đá con trước mà, giờ con lại muốn kết hôn với nó, con có thấy mình không có lòng tự trọng không!"

Cảnh Việt kinh ngạc, "Mẹ gọi đây là tôn trọng ư?"

"Mẹ đã cho nó đủ thể diện rồi! Cảnh Việt, con nghe lời mẹ được không? Con là con trai mẹ, mẹ sẽ không hại con."

Nói rồi, Đàm Nguyệt Linh lại chuyển lời sang cha Cảnh.

"Anh nói gì đi chứ! Rốt cuộc anh có phải thành viên trong cái nhà này không? Chuyện lớn như vậy mà anh vẫn thản nhiên được hả?"

Cha Cảnh hừ lạnh, "Không cần phải xen vào chuyện của nó, cứ để nó muốn làm gì thì làm, sau này tự khắc sẽ hối hận!"

Đàm Nguyệt Linh bước trở về trước mặt Cảnh Việt, bày ra tư thái bề trên, "Cảnh Việt, mai đi ly hôn liền đi. Từ nhỏ đến lớn con đều rất xuất sắc, không cần phải tìm người tốt nhất, nhưng cũng phải tìm một người bình thường chứ. Còn về Quý Hồi, mẹ có thể bồi thường vật chất cho nó."

Cảnh Việt lùi về sau một bước, cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng.

"Bồi thường?"

Bồi thường thế nào? Phải bồi thường ra sao mới có thể bù đắp lại tất cả những gì mà Quý Hồi đã trải qua?

"Cảnh Việt——"

Cảnh Việt đột ngột giơ tay ngắt lời mẹ Đàm, cánh môi anh giần giật, cuối cùng chẳng nói một lời, xoay người bỏ đi.

"Cảnh Việt! Con quay lại cho mẹ!"

Đàm Nguyệt Linh mang dép đuổi theo, đã sớm không còn bóng người.

Tiếng bước chân hỗn loạn vang lên giữa cầu thang, đèn cảm ứng từng tầng lần lượt sáng lên. Cảnh Việt lê bước chân run rẩy, loạng choạng trốn chạy xuống dưới. Ngay khi sắp đến tầng một, đôi chân run rẩy bất chợt giẫm vào khoảng không, cả người cứ thế lăn xuống cầu thang.

Một âm vang nặng nề, sau đó lặng thinh.

Cảnh Việt nằm trên mặt đất, ánh mắt đờ đẫn nhìn lên trần nhà.

"Lách tách."

Anh giơ tay lên thái dương lau đi, trong khe hở ngón tay loang lổ vết máu.

Anh vẫn không cử động, nhìn chằm chằm vào đó một lúc lâu.

Cái ngày Quý Hồi nhảy từ trên lầu xuống đã đau đớn đến mức nào?

Dạo này Quý Hồi thức dậy rất sớm, ăn sáng xong sẽ có bác sĩ đến kiểm tra cường độ hoạt tính của tuyến thể cho cậu, sau đó sẽ là thời gian được hoạt động tự do.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...