Chương 53: Độ cao mười nghìn mét
Editor: Nina
Ngày thứ ba sau ca phẫu thuật, Quý Hồi đã được rút máy bơm giảm đau. Trong quá trình đó đã nôn mửa vài lần, vết mổ hơi đau nhưng vẫn trong phạm vi có thể chịu đựng được.
Y tá đến thay thuốc nói Quý Hồi rất may mắn, hồi phục nhanh chóng, tuyến thể cũng rất khỏe mạnh.
Quý Hồi nghĩ, vì viên tuyến thể này là do tự tay Cảnh Việt nuôi cấy ra nên mới khỏe mạnh như vậy.
Phần may mắn này cũng là Cảnh Việt mang đến cho cậu.
Tất cả mọi chuyện đều suôn sẻ một cách bất thường, kể cả về Cảnh Việt.
Cậu đoán Cảnh Việt quá bận rộn, nên mỗi ngày chỉ gửi vài tấm ảnh, trò chuyện đôi ba câu đã lừa được trót lọt.
Cảnh Việt ở Mạch Điền đọc hồ sơ suốt ba ngày. Hôm về nước, Trần Ý Bội nói muốn tiễn anh đến sân bay, anh uyển chuyển từ chối, bày tỏ lòng biết ơn.
Nếu không có Trần Ý Bội, anh không dám tưởng tượng Quý Hội hiện tại sẽ có dáng vẻ ra sao.
Cảnh Việt bắt xe đến sân bay, xe dừng ngay trước tòa nhà, vừa đi được hai bước thì Trần Ý Bội đột nhiên lên tiếng gọi anh lại.
"Anh biết tại sao Quý Hồi lại về nước không?"
Cảnh Việt đóng cánh cửa xe đã kéo mở, quay lại nhìn.
"Cậu ấy làm việc ở Kolan năm năm, vừa trả hết nợ đã nộp đơn từ chức. Tôi tưởng cậu ấy muốn thay đổi một cuộc sống mới, sẽ dần dà tốt đẹp lên thôi. Nhưng một ngày nọ, cậu ấy nói với tôi là cậu ấy sắp chết rồi."
"Tôi hỏi, sao tự dưng đang yên đang lành mà chết được? Cậu ấy nói, cậu ấy cũng không biết, chỉ là có cảm giác mình sắp chết rồi. Tôi rất sợ, muốn tìm cho cậu ấy một vị bác sĩ giỏi hơn nữa, nhưng cậu ấy để căn nhà lại cho tôi, quyên gần hết tiền tiết kiệm cho Mạch Điền, rồi lén chạy về nước."
"Anh nghĩ xem, tại sao cậu ấy phải về nước cho bằng được?"
Cảnh Việt giẫm lên lớp tuyết dày, gió rít gào lùa vào lồng ngực từ cổ tay áo như sắp đóng băng. Lời Trần Ý Bội nói như một con dao đâm vào lồng ngực, phá vỡ lớp băng, xuyên thủng trái tim đã vỡ tan của anh.
Một người sắp chết, sẽ làm gì trước khi chết đây?
Giải quyết xong xuôi tất cả mọi chuyện, trở về thành phố nơi mình đã lớn lên, thuê một căn hộ nhỏ ở gần nơi có những hồi ức tốt đẹp nhất, ôm một niềm hy vọng mong manh, chờ đợi một ngày nọ có thể chạm mặt người mình muốn gặp nhất, rồi lặng lẽ ra đi. Nhưng khi biết được người ấy cần một tình nguyện viên, lại không hề ngần ngại kéo lê thân xác đã sớm mục nát lao đến.
Hành trình trở về dài mười mấy tiếng, Cảnh Việt nghe lại toàn bộ ghi âm thăm hỏi của Mạch Điền hết lần này đến lần khác.
Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, dường như anh đã nghe thấy tiếng cầu cứu của Quý Hồi. Thế nhưng, khi anh lần theo giọng nói, lại nhìn thấy Quý Hồi đang nằm trên bàn phẫu thuật, bên cạnh là tuyến thể do chính anh tự tay cắt bỏ.
Bình luận