🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 52: Đại dương mặn chát

Editor: Nina

Cảnh Việt chợt nhớ đến bữa tiệc rượu mà Phương Thanh Vũ đã dẫn Quý Hồi đến tham gia.

Anh cố tình hỏi Quý Hồi sống ở nước ngoài thế nào, muốn dùng sự thảnh thơi, thoải mái của cậu để làm nổi bật nỗi đau khổ, chật vật của bản thân, muốn mượn điều đó khiển trách Quý Hồi.

Quý Hồi đáp sống khá tốt.

Khá tốt...

Gần như là tồn tại.

"Anh nói mình tên là Cảnh Việt, nên tôi nhớ ra ngay." Trần Ý Bội đứng trước mặt Cảnh Việt, nhìn anh với vẻ mặt vô cảm, "Nên ban đầu có chút thù địch với anh, mong anh thông cảm."

Cảnh Việt không trả lời, dường như không thể phát ra âm thanh.

Không phải cố tình không bắt máy.

Sau khi trốn chạy khỏi Úc, anh đã khóa chiếc điện thoại kia vào ngăn kéo trong nhà.

Anh thay mới tất cả tài khoản, cho rằng vứt bỏ cái cũ thì đồng thời cũng sẽ vứt bỏ được quá khứ. Nhưng rồi một ngày nọ, khi mở ứng dụng nghe nhạc ra, anh vẫn ngẩn ngơ nhìn chằm chằm những bài hát hot được đề xuất trên trang đầu một lúc lâu.

《The First Love》

Trần Ý Bội giơ ngón tay cái lên, chỉ ra hướng cửa, "Chúng tôi phải tan làm rồi. Anh có chỗ ở chưa? Nếu không thì chỗ lúc trước Quý Hồi ở đang để trống đấy, muốn đến xem thử không?"

Cảnh Việt khép tập hồ sơ lại, hỏi: "Tôi có thể mang theo thứ này không?"

Trần Ý Bội lắc đầu, "Đây là tài liệu lưu trữ của Mạch Điền, ngay cả tôi cũng không có quyền hạn mang ra ngoài. Ngày mai anh có thể đến đọc tiếp."

Dứt câu, cô nhớ đến hình như có một thứ có thể xem trong quyền hạn của mình, "Nhưng tôi có thể gửi những đoạn ghi âm thăm hỏi suốt mấy năm nay của Quý Hồi cho anh."

Cảnh Việt chậm chạp đứng dậy, "Cảm ơn."

"Đi thôi, tôi sẽ đưa anh đến đó." Cô lấy chìa khóa xe của mình ra khỏi túi xách, "Tiện thể kể vài chuyện hồi Quý Hồi còn ở Kolan cho anh nghe."

*

Sau khi gia nhập Kolan, Quý Hồi vẫn mắc kẹt sâu trong cái bẫy đạo đức của việc nợ nần người khác. Cậu đã từng nói với Vu Nhiễm là không cần lương bổng, muốn nhờ vào nó để trả lại chi phí trị liệu của mình.

Vu Nhiễm nhìn cậu bằng ánh mắt như đang nhìn sinh vật cổ xưa nào đó.

"Làm việc cho người ta mà không được trả công, Quý Hồi, bà chủ như tôi còn không bóc lột được như cậu."

Khi đó, Quý Hồi vẫn chưa học được cách đi đứng bằng chân giả, đến phòng thí nghiệm bằng xe lăn.

Cũng may Vu Nhiễm cũng ngồi xe lăn giống cậu chứ không phải đứng sừng sững ngay trước mặt, điều này khiến cậu thấy bớt áp lực hơn.

Cậu bàn bạc với Vu Nhiễm: "Tôi đã tính thử, nếu dựa theo mức lương trung bình thì một năm sau sẽ trả hết chi phí chữa trị. Nhưng tôi có hỏi thăm thì các đàn anh đàn chị trong Kolan đều giỏi hơn tôi nhiều. Tôi không có bằng cấp cũng không có kinh nghiệm, có thể tính theo lương bình thường hoặc thấp hơn, vậy thì sẽ là hai năm làm việc."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...