Chương 51: Khuyết tật mức độ trung bình
Editor: Nina
Trần Ý Bội có cảm giác như người đàn ông trước mặt mình đã chết.
Trong ánh mắt anh không có chút sinh khí nào của một người sống, tê liệt, trống rỗng, hệt như một cái xác không hồn.
"Anh ổn chứ?" Cô hỏi.
Cảnh Việt lắc đầu, lật tài liệu sang trang sau.
"Khoan đã." Trần Ý Bội bỗng giơ tay đè lên tập tài liệu, "Quý Hồi có từng kể với anh là cậu ấy đã từng kết hôn ở Úc chưa?"
Đôi mắt của Cảnh Việt rốt cuộc cũng có chút dao động.
"Xem ra là chưa." Trần Ý Bội buông tay, "Tôi kể sơ qua cho anh vậy, để tránh nảy sinh hiểu lầm không cần thiết."
*
Giấy chứng nhận khuyết tật của Quý Hồi và thông báo đuổi học được gửi đến cùng lúc.
Khuyết tật mức độ trung bình, thuộc nhóm đối tượng đặc biệt, được hưởng các chính sách phúc lợi khác nhau, các cơ quan liên quan cũng đã gửi cho một khoản trợ cấp.
Lúc đó tuyến thể của cậu đã hoàn toàn lành lại, hai chân đang trong quá trình hồi phục. Trạng thái tinh thần không tệ lắm, thỉnh thoảng sẽ thảo luận với Ý Bội về cung hoàng đạo.
Sau khi mất đi visa dành cho nhân tài chất lượng cao, Quý Hồi sắp bị trục xuất về nước. Tổ chức Điền Mạch bảo lãnh cho cậu được ở lại Úc cho đến khi lắp xong chân giả.
Không lâu sau, Trần Ý Bội có nhiệm vụ giải cứu mới, Quý Hồi cũng được chuyển về phòng bệnh thường, đợi bước lắp chân giả tiếp theo.
Cuộc sống trôi qua quá mức tẻ nhạt, đúng lúc chân giả sắp được chế tạo xong thì đột nhiên có người ghé thăm.
Tuy rằng người đó mang gương mặt châu Á, nhưng lại nói thứ tiếng Quý Hồi nghe không hiểu nổi. Ngôn ngữ trộn lẫn tiếng Trung với tiếng Anh không biết từ đâu ra, Quý Hồi phải cố gắng lắm mới nghe được đối phương đang nói gì.
"Hôm nay, tôi được ngài Vu ủy thác đến truyền lời cho cậu: Ngài Vu mong có thể trở thành bạn đời hợp pháp của cậu. Cậu có thể vĩnh viễn ở lại Úc. Ngài Vu sẽ mang đến sự hỗ trợ tối đa cho sự nghiệp của cậu, cũng có thể giúp cậu làm phẫu thuật tái tạo chi."
Quý Hồi tưởng mình nghe nhầm, cậu nhỏ giọng nói: "Ngại quá, anh nói gì vậy?"
Đối phương lặp lại không sót một chữ.
Quý Hồi cảnh giác lùi ra sau vài phân, lấy cặp sách trên đầu giường ôm vào lòng.
Trong đó có một con dao gọt trái cây mang theo bên mình.
Cậu hỏi: "Ngài Vu là ai?"
"Ngài Vu là người đã giải cứu cậu."
Người đã cứu cậu là Ý Bội, không phải ngài Vu nào hết, Quý Hồi vừa định phản bác thì thấy người nọ lôi một chồng biên lai từ trong cặp công vụ ra.
"Chắc hẳn cậu biết Điền Mạch là một tổ chức phi lợi nhuận không có nguồn thu nào. Tổ chức này được vận hành nhờ vào nguồn hỗ trợ đến từ các tầng lớp trong xã hội. Trùng hợp thay, tất cả chi phí điều trị của cậu đều do ngài Vu chi trả."
Bình luận