🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 50: Cán cân số phận

Editor: Nina

*

Đấy là một ngày rất bình thường. Trong nước đã vào thu, còn ở Úc thì đang là cuối xuân đầu hạ, lượng mưa cũng tăng dần.

Quý Hồi đã chuẩn bị sẵn, trước khi ra ngoài đã bỏ một chiếc ô vào cặp, khi về đến nhà ống quần chỉ bị ướt chút đỉnh.

Căn hộ mà Tô Nhuận Thanh đã thuê cho cậu là chung cư tư nhân độc lập nằm ở gần trường, được bao quanh bởi cây xanh. Mặc dù diện tích không lớn nhưng vẫn thoải mái hơn nhiều so với nơi ở cũ của cậu trong nước.

Ban công trong phòng ngủ chính là cú chốt nâng tầm tổng thể. Cậu dùng chai nhựa làm một chiếc hộp đựng đồ ăn cho chim, treo lên lan can của ban công, đựng hạt lúa mì trong đó. Mỗi sáng sớm sẽ có đủ loài chim nán lại nơi đây một khoảng thời gian ngắn.

Quý Hồi gấp chiếc ô lại, cúi đầu đứng cạnh cánh cửa, khi định mở khóa mới phát hiện vết xước trên cửa.

Một đường thẳng kéo dài từ tay nắm cửa nổi bần bật trên cánh cửa màu trắng bạc.

Cậu giơ tay lau đi, không lau sạch được, còn sờ ra được vết lõm rõ rệt.

Quý Hồi không hiểu vết lõm này là gì, ngược lại cậu còn lo lắng liệu có phải trả phí sửa chữa vì nó hay không.

Cậu mở cửa.

Đèn phòng khách rõ ràng đã tắt trước khi ra ngoài giờ đây lại đang bật sáng, một người không ngờ đến đang ngồi trên sô pha.

Quý Hồi đứng ở lối ra vào sững sờ vài giây, cậu bước đến, khó tin hỏi: "Cậu vào đây bằng cách nào?"

Người em trai kém cậu hai tuổi chầm chậm nằm ngửa ra sau, móc một chiếc chìa khóa từ túi quần ra, ném đến trước mặt Quý Hồi, trả lời bằng tiếng Trung sứt mẻ: "Đương nhiên là bằng cái này."

Chìa khóa dự phòng khi thuê nhà, ở chỗ Tô Nhuận Thanh có một chìa.

Chưa được sự cho phép đã tự ý xâm nhập nơi ở đã vượt xa phạm vi của một trò đùa vặt, lần này Quý Hồi thực sự nổi giận.

Cậu chỉ ra cửa, giọng điệu cứng rắn: "Mời cậu ra khỏi nhà tôi, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát."

"Báo cảnh sát?"

Đối phương cười khẩy, đế giày giẫm thẳng lên chiếc gối Quý Hồi vừa mới mua, để lại hai dấu giày đen ngòm.

"Người thuê chỗ này là mẹ tao, tại sao tao không được tới? Mày trả tiền à?"

"Tôi sẽ trả tiền thuê nhà, nhưng mời cậu ra ngoài trước."

Quý Hồi định lôi người ra thì bỗng có tiếng động phát ra từ phòng ngủ, ngay sau đó, một Alpha da trắng cao lớn bước ra từ trong đó.

Một luồng pheromone nồng nặc ập vào mặt.

Mùi hương hỗn tạp khiến Quý Hồi không thể phân biệt nổi, cũng chưa kịp phản ứng thì lượng lớn pheromone áp bức đã đẩy cậu vào kỳ động dục.

Cậu muộn màng nhận ra nhìn về phía sô pha, Omega đã trốn ra ngoài cửa từ lâu, vẫy tay với cậu rồi làm mặt quỷ, "Have fun. (Chơi vui vẻ nhé.)"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...