Chương 5: Như hình với bóng
Editor: Nina
"Cái gì mà đáng hay không? Tớ muốn đối xử tốt với cậu, chuyện này liên quan gì đến đến đáng hay không đáng chứ? Quý Hồi? Quý Hồi? Còn đang nghe không đó?" Đầu dây bên kia, giọng nói chợt xa chợt gần, "Lại ngủ rồi à? Ngủ còn khỏe hơn cả tớ."
Quý Hồi hắng giọng, giọng tươi tỉnh hơn nhiều, "Đang nghe."
"Tớ đã đặt hẹn mười giờ sáng mai giùm cậu rồi, không cần đăng ký, cứ đến thẳng phòng khám của bác sĩ Phương là được."
Đã đến nước này, Quý Hồi không muốn phật ý tốt của đối phương nữa, nghiêm túc đồng ý, "Được, tớ biết rồi, cảm ơn cậu. Ý Bội, lại làm phiền cậu nữa rồi."
Cúp máy, Quý Hồi nằm một lúc mới ngồi dậy khỏi giường.
Rèm không đóng, đám mây nửa màu cam quýt nửa xanh lam đang trôi bên ngoài phòng, hệt như bức tranh sơn dầu do Ý Bội vẽ ra, ngay cả tô cũng không đều màu.
"Rrrrr——Rrrr——"
Điện thoại rung lên hai lần, Quý Hồi về màn hình chính, ấn vào tin nhắn.
【Ý Bội: Bệnh viện Nhân dân Chu Thành, lên tầng bảy rẽ phải, phòng thứ ba.】
【Ý Bội: Đây là số điện thoại của bác sĩ Phương.】
Quý Hồi định trả lời "Cảm ơn" thì liếc mắt qua đỉnh màn hình, bên dưới hai chữ Ý Bội đang hiện "Đang nhập".
Cậu dứt khoát ẩn bàn phím, định đợi tin nhắn được gửi tới hết rồi hẵng trả lời.
Hình như bên kia đang bận sắp xếp lại câu từ, mất một lúc lâu mới vọt ra một đoạn hoàn chỉnh đủ để chiếm hết màn hình.
【Ý Bội: Quý Hồi, xin lỗi vì tớ lại tự ý đưa ra quyết định thay cậu. Tớ chưa từng hỏi ý kiến của cậu đã tự tiện liên hệ bác sĩ thay cậu, giờ lại lấy cái danh "Tớ vì muốn tốt cho cậu" chẳng khác gì áp đặt đạo đức. Đúng là tớ có lòng riêng. Cậu là người đầu tiên tớ cứu trợ sau khi gia nhập tổ chức, đối với tớ mà nói thì cậu rất đặc biệt, mang ý nghĩa vô cùng. Tớ mong cậu có thể khỏe lên, giúp một Xử Nữ theo đuổi sự hoàn mỹ như tớ có được một dấu chấm hoàn hảo. Tất nhiên, cung Sư Tử như cậu có lẽ không thể hiểu được suy nghĩ cung Xử Nữ bọn tớ. Nhưng lạ lắm, đôi lúc chính tớ còn không hiểu được mà.】
Quý Hồi hiểu được.
Cảnh Việt cũng là cung Xử Nữ. Anh ấy có thể nán lại phòng thí nghiệm cả đêm, lặp đi lặp lại cùng một thí nghiệm không biết mệt, chỉ vì muốn có được dữ liệu hoàn hảo nhất.
Cảnh Việt thích những thứ hoàn hảo.
Mà cậu còn chẳng thể coi là hoàn chỉnh.
【Quý Hồi: Ý Bội, tớ rất biết ơn vì những gì cậu đã bỏ ra vì tớ. Tớ không biết phải trả ơn như thế nào. Nếu cậu gặp khó khăn gì thì phải kể cho tớ biết đấy.】
Đời này cậu đã nợ quá nhiều người. Tự cậu rơi xuống vực thẳm, và rồi mỗi một người xuất hiện sau đó, mỗi một bó hồng trao cho nhằm biểu đạt sự thiện ý đều như một món nợ. Chúng chưa kéo cậu ra khỏi vực sâu được, ngược lại giống như một ngọn núi đè nặng lên bờ vai gầy yếu.
Bình luận