Chương 49: Lòng đố kỵ và căm ghét
Editor: Nina
Nhếch nhác, lôi thôi lếch thếch, đây là ấn tượng đầu tiên của Ý Bội về 27/8.
May thay, vì đều là cung Xử Nữ nên cô hiểu được nỗi khó xử này, cũng đủ chu đáo để đưa cho đối phương một chiếc áo khoác dày.
"Anh vừa nói, anh tên là Cảnh Việt đúng chứ? Đây, đây là đồ chúng tôi chuẩn bị để phát cho Omega khi đi cứu trợ, đã được giặt sạch sẽ."
"Cảm ơn." Cảnh Việt nhận lấy áo khoác, màu đỏ thẫm hệt như chiếc áo trên người Ý Bội, thoang thoảng mùi xà phòng giặt.
Ý Bội xoay người đi rót hai ly nước ấm, ngồi xuống phía bên kia bàn họp, chậm rãi đẩy một ly đến trước mặt Cảnh Việt.
"Quý Hồi không báo với tôi là anh sẽ đến, anh lén đến à?"
"Phải, em ấy vẫn chưa biết."
Cảnh Việt cúi đầu rũ vai, cầm lấy ly nước nhấp một ngụm nhỏ, dòng nước ấm cuối cùng cũng gom được chút ấm áp trong dạ dày đang co rút vì buốt giá.
Phòng họp vừa mới được bật máy sưởi, gió vẫn chưa đủ ấm. Anh trả lời tin nhắn từ Quý Hồi bằng những ngón tay vụng về, úp điện thoại xuống mặt bàn, ngẩng đầu nhìn sang.
"Phiền cô tạm thời đừng nói cho em ấy biết."
"Đương nhiên là được." Ý Bội nhún vai, vẻ mặt tất nhiên phải vậy, "Cậu ấy vừa mới làm phẫu thuật xong, tôi cũng không muốn để chuyện này ảnh hưởng đến tâm trạng vui vẻ của cậu ấy."
Mặt bàn thủy tinh rung lên hai lần, là tin nhắn hồi âm của Quý Hồi, Ý Bội biết điều dừng lại, đợi Cảnh Việt gõ chữ xong mới mở miệng.
"Anh đến tìm tôi là vì muốn biết chuyện gì?"
Tròng mắt đen như mực của Cảnh Việt run lên, anh dời mắt đi, dừng trên gạt tàn thuốc được đặt trên bàn họp.
Từ góc độ tâm lý học, hành động này mang hàm ý trốn tránh.
Anh hỏi: "Quý Hồi là tình nguyện viên của Mạch Điền à?"
Ý Bội khá ngạc nhiên, nhưng rồi hiểu ra ngay tại sao đối phương lại hỏi vậy.
Lời nói sắc bén, đâm sâu vào trái tim của Cảnh Việt: "Anh nghĩ cậu ấy chạy đến Mạch Điền làm tình nguyện viên sau khi tuyến thể bị hỏng và hai chân đã bị cắt cụt, đúng không?"
Cô nở nụ cười tàn nhẫn, "Suy nghĩ này quá mức 'may rủi'. Trước khi đến gặp tôi, anh nên nghĩ đến tình huống xấu nhất."
Dĩ nhiên Cảnh Việt đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống tồi tệ nhất.
Trần Ý Bội nói rất đúng, anh mang theo tâm lý may rủi. Anh đoán rằng Quý Hồi từng là tình nguyện viên của Mạch Điền, đã gặp phải tai nạn trong một lần cứu trợ Omega nào đó. Mặc dù bị thương rất nặng, nhưng trong lòng Quý Hồi vẫn có thể coi đó là một tấm huân chương anh hùng.
"Quý Hồi không phải tình nguyện viên của Mạch Điền." Trần Ý Bội rũ mắt, hít một hơi thật sâu.
"Cậu ấy là Omega đã được Mạch Điền giải cứu, là đối tượng đầu tiên được tôi cứu trợ kể từ khi gia nhập. Khi tôi gặp được cậu ấy, cậu ấy đã..."
Bình luận