Chương 47: Thành phố Tenlond
Editor: Nina
Quý Hồi tỉnh dậy rất sớm. Ban đầu ý thức vẫn còn mơ hồ kèm theo cảm giác ớn lạnh. Các bộ phận trên cơ thể như bị kéo ra khỏi hầm băng rồi lắp ráp lại một lần nữa. Cơn lạnh buốt bắt đầu từ ngón chân, lan từng đợt lên tận đỉnh đầu.
Bàn chân đơ cứng không thể cử động, Quý Hồi cố gắng nửa ngày, đợi đến khi hoàn toàn tỉnh táo, mới nhớ ra mình vốn không có bàn chân.
Cảm giác bị gặm cắn chi chít bao trùm lấy phần cẳng chân không hề tồn tại.
"Tỉnh rồi á?" Bác sĩ lập tức bước đến, "Có khó chịu ở đâu không?"
Tư thế nằm sấp khiến cậu khó thở, Quý Hồi cử động đầu, bất chợt nhăn mặt lại vì đau đớn.
Y tá đứng bên cạnh có kinh nghiệm dày dặn, cầm một cái chậu nhựa đến.
Quý Hồi ghé vào mép giường, nôn khan một lúc lâu mới nhổ ra được một chút dịch vị.
Bác sĩ an ủi: "Đã bật máy bơm giảm đau rồi, buồn nôn và chóng mặt đều là tác dụng của thuốc giảm đau, có lẽ cậu sẽ hơi khó chịu đấy."
Quý Hồi mơ màng bò về chỗ, nói ngắt quãng: "Tuyến thể... sống... không?"
Bác sĩ ngẩn ra, lướt qua các dụng cụ thiết bị nhìn ra ngoài kia.
"Ca phẫu thuật rất thành công." Hắn dời tầm mắt về, "Tuyến thể đang cố gắng hoà hợp với cơ thể cậu. Nếu không có điều gì bất ngờ xảy ra thì ngày mai có thể chuyển về phòng bệnh thường."
Quý Hồi hít một hơi thật sâu, nói cảm ơn, từ từ nhắm mắt lại.
Nhờ tác dụng của máy bơm giảm đau, cậu không cảm nhận được đau đớn, chỉ cảm thấy mình như đang bị treo lơ lửng giữa không trung, toàn thân chỉ có một cái móc sắt xuyên qua gáy, nóng rát, xé toạc.
"Không cần phải cảm ơn. Cậu ngủ thêm một giấc đi, nghỉ ngơi cho khỏe mới nhanh chóng hồi phục được."
Máy bơm giảm đau chứa thuốc giảm đau đặc hiệu cho tuyến thể, cách nửa tiếng sẽ tự động đẩy thuốc, có thể mang đến sự yên ổn cho Quý Hồi suốt 48 giờ liên tục.
Trước khi ra ngoài, bác sĩ hỏi cậu có cần gì không, Quý Hồi bảo chỉ cần một chiếc gối.
Đặt dưới cuối phần chân bị cụt, thúc mạnh vào đó, cứ giữ như thế một lát là có thể giảm bớt cơn đau chi ma một cách hữu hiệu.
Cậu quay mặt vào trong, ngoan ngoãn nằm đó, không nhìn thấy bóng người vẫn luôn đứng ngoài cửa sổ kính.
Bóng người ấy cứng đờ áp vào tấm kính, cảm nhận lấy hơi thở hỗn loạn lúc nặng lúc nhẹ của mình, mãi cho đến khi nghe thấy tiếng mở cửa mới nhúc nhích.
"Giáo sư Cảnh." Tiện tay đóng cửa lại, giọng bác sĩ rất nhỏ, giống như đang thở phào nhẹ nhõm, "Tình trạng khá tốt."
Cảnh Việt không nỡ rời mắt, từ góc nhìn của anh chỉ có thể trông thấy cái ót đã bị cạo mất nửa phần tóc của Quý Hồi.
"Em ấy vừa nói gì vậy?"
"Cậu ấy hỏi tuyến thể sống không."
Cảnh Việt đợi vài giây.
Bình luận