Chương 46: Hơi thở đau đớn
Editor: Nina
"Tít——tít—— tít——"
Trong không gian tĩnh lặng, máy gây mê phát ra tiếng kêu nhịp nhàng, thỉnh thoảng xen lẫn vài câu thì thầm trao đổi.
Tuyến thể nối với rất nhiều dây thần kinh, độ khó không thua gì một ca phẫu thuật não, cần phải tập trung toàn bộ lực chú ý lên bàn phẫu thuật.
Tuyến thể còn sống được cắt bỏ phần mô thừa, ghép nối với phần mô nguyên bản còn lại của người tham gia thử nghiệm, rồi khâu lại.
"Rầm!"
Mọi người đồng loạt nhìn về hướng cửa.
"Rầm!"
Lại thêm một tiếng.
Động tác tay của bác sĩ mổ chính vẫn vững vàng như cũ, không ngẩng đầu lên: "Tiểu Hồ, cô ra ngoài xem thử có chuyện gì."
Cửa phòng phẫu thuật mở ra, tiếng ồn ào bên ngoài tràn vào theo.
"Anh trả nhẫn cho tôi! Anh bị gì vậy? Có ai không? Có người cướp nhẫn nè!"
"Cãi nhau cái gì đó!" Cô y tá chặn trước cửa, trừng Phàn Vũ, "Bên trong đang phẫu thuật, muốn cãi thì ra ngoài cãi."
Một tay Phàn Vũ giữ Cảnh Việt, một tay ôm đôi chân giả của Quý Hồi, khi mở miệng lần nữa thì giọng đã nhỏ đi hẳn, "Chị y tá, là người này giật nhẫn của em, còn định phá đám ca phẫu thuật của anh Cường của em nữa."
Áo sơ mi của Cảnh Việt bị kéo đến mức nhàu nhĩ, anh lê từng bước lững thững về phía trước, gấp gáp muốn nhìn trộm thứ gì đó qua khe cửa không đóng chặt.
Nhưng không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì qua cái liếc mắt này.
Tiếng ù ù vẫn vờn quanh tai hệt như có một lớp màng bao phủ. Anh nhắm chặt mắt, nhìn về phía cô y tá, "Chào cô, tôi muốn vào phòng phẫu thuật."
Phàn Vũ là người đầu tiên phản đối: "Không được! Anh là ai? Anh muốn vào đó làm gì?"
"Đừng làm ồn!" Cô y tá lại trừng Phàn Vũ, sau đó từ chối yêu cầu của Cảnh Việt.
"Giáo sư Cảnh, người tham gia thử nghiệm từ chối chạm mặt với người thuộc nhóm thí nghiệm dưới bất kỳ hình thức nào, chúng ta đã ký vào thỏa thuận bảo mật rồi. Xin anh cứ yên tâm, ca phẫu thuật đang diễn ra rất suôn sẻ. Đây là tuyến thể của người tham gia thử nghiệm. Theo thỏa thuận thì nó sẽ được hiến tặng cho phòng thí nghiệm của Đại học Chu Thành để lấy mẫu bệnh phẩm."
Cảnh Việt nhìn xuống với vẻ mặt đờ đẫn, có một viên tuyến thể đẫm máu đang nằm trên khay kim loại cong vành.
Một viên nho nhỏ, hình hạt dẻ.
Nhưng đã mất đi hoạt tính từ lâu, biến thành một khối thịt chết xám ngắt, giống như những sản phẩm thí nghiệm thất bại đã từng. Phương pháp xử lý rất đơn giản, vứt đi như vứt rác là được.
Trước mắt đen kịt, trời đất quay cuồng.
Tấm màng bao lấy đôi tai rách ra một lỗ hổng, thế giới dần trở nên rõ ràng như thể cơn thủy triều tràn vào bờ. Đủ loại âm thanh đang chui vào từ khe hở như con quái vật mọc ra tay chân.
Bình luận