Chương 44: Con đường chuộc tội
Editor: Nina
Phàn Vũ quay lại đã là ba ngày sau. Cậu ta lén lút mở cửa phòng Quý Hồi, ngồi xuống cuối đuôi giường, chẳng nói chẳng rằng, móc chiếc điện thoại mới tinh ra chơi.
Quý Hồi vừa mới nói chuyện điện thoại với Cảnh Việt xong, suýt thì ngủ thiếp đi. Cậu cố dựng tinh thần ngồi dậy, bật đèn phòng, ánh đèn chói mắt khiến cậu không mở mắt nổi. Cậu chớp đôi mắt chua xót một lát, dừng tầm mắt trên khóe miệng đã kết vảy nâu ngay khóe môi của Phàn Vũ.
"Anh trai em đánh em à?"
"Không..." Phàn Vũ che miệng bằng một tay, giọng ồm ồm: "Anh Cường, anh không thấy em đổi điện thoại mới sao?"
"Thấy rồi." Quý Hồi rất chịu khó để ý tâm trạng của đối phương, nói: "Trông đẹp đấy."
Phàn Vũ lập tức phấn khích, "Vừa đẹp vừa dễ xài, cấu hình cao. Em kể anh nghe chơi game đã lắm, không hề lag xíu nào luôn. Hai bữa nay em đã thăng tận ba cấp đó."
"Điện thoại cũ của em đâu?"
Phàn Vũ trề môi, "Cãi nhau với anh trai em, đập hư rồi."
Quý Hồi hỏi: "Anh ta đập?"
Phàn Vũ đáp bằng âm lượng siêu nhỏ: "Em tự mình đập."
"Nhưng anh ấy không cãi lại em." Câu này nói ra với tư thái của người chiến thắng, nhưng trông Phàn Vũ cũng không vui vẻ gì mấy.
Cậu ta chạm lên màn hình, chán nản xoay vòng, "Em đã đi khám, thuốc rất hiệu quả, khối u đã bị ức chế. Vì em nói sự thật nên anh ấy cãi không lại."
Quý Hồi khẽ thở dài, chia sẻ kinh nghiệm của mình với cậu ta, "Lần sau còn đi làm người thử nghiệm thì nhớ đổi tên."
Ngón tay đang xoay điện thoại khựng lại, Phàn Vũ quay đầu nhìn Quý Hồi, mất một lúc lâu mới hiểu có ý gì: "Anh... tên anh không phải Lý Cường sao?"
Thấy Quý Hồi gật đầu, cậu ta bĩu môi, nhỏ giọng lầm bầm: "Dưới phiếu đồng ý tham gia có viết một hàng chữ nhỏ mà, bắt phải điền thông tin cá nhân một cách trung thực."
Nên cậu ta đã trung thực đến mức điền địa chỉ cũng chuẩn đến tận số nhà.
Quý Hồi: "Có thể yêu cầu Hội đồng Đạo đức bảo mật."
Biểu cảm trên mặt Phàn Vũ hối hận vô cùng, "Có ai nói với em là có thể làm vậy đâu. Nếu biết sớm thì em đã chọn cho mình một cái tên giả, đậu má đây là gì?"
Đang nói, cậu ta đột nhiên thốt ra một câu chửi thề, vọt từ trên giường xuống, nhìn về phía đầu giường của Quý Hồi bằng vẻ mặt hoảng hồn.
Quý Hồi ngoảnh đầu, là chân giả của cậu.
Mô phỏng như thật, nếu không nhìn kỹ thì không khác gì có hai cái chân gãy đang được đặt ở đấy, cực kỳ đáng sợ.
"Đừng sợ." Quý Hồi nhấc cái cái chân lên cho Phàn Vũ xem, "Đây là chân giả."
"Chân giả?" Phàn Vũ khó tin thốt ra hai chữ này, "Chúng ta quen biết bao lâu nay mà em không hề phát hiện ra anh có chân giả luôn?"
Bình luận