🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 43: Hình hạt dẻ

Editor: Nina

Phàn Vũ căn bản không thể trốn thoát.

Người đàn ông kia vừa gọi một cuộc, Quý Hồi đã thấy Phàn Vũ ủ ê xuất hiện ngay giữa cầu thang.

Lúc đi lướt qua, Quý Hồi khẽ nói: "Xin lỗi."

Phàn Vũ cười vô cùng khó coi: "Không sao đâu anh Cường, anh trai em thương em mà, không dám làm gì em đâu."

Cậu ta lê bước chân nặng nề hướng lên lầu, bóng lưng quạnh quẽ, đi được vài bước phải dừng lại thở dài một hơi.

Lúc này, cửa thoát hiểm cầu thang bị đẩy mạnh ra. Người đàn ông ở trên không đợi nổi nữa, mặt hầm hầm dí xuống.

Thoáng trông thấy gương mặt của Trình Tư Tề qua khe cửa, Quý Hồi vội vã cúi đầu chạy xuống tầng dưới, chạy đến chỗ ngoặt tiếp theo mới dừng chân, lòng thầm cầu nguyện Trình Tư Tề không nhìn thấy cậu.

Trên kia đã diễn ra một cuộc cãi vã kịch kiệt, giọng nói liên tục vang vọng và khuếch đại trong không gian kín.

"Phàn Vũ, ai cho em cái gan đó hả? Nói với anh là đi chơi, em đi chơi thế này hả! Đi chơi vào tận bệnh viện!"

"Em vì ai chứ? Anh còn dám mắng em! Trước đây anh chưa từng mắng em bao giờ!"

"Em vì ai? Vì anh ư? Phàn Vũ, anh nhốt mình trong phòng thí nghiệm bao nhiêu ngày đêm nghiên cứu thuốc đặc trị để chữa bệnh cho em, chứ không phải để em thử thuốc cho anh. Anh thiếu một người thử nghiệm như em chắc?"

"Chỉ thiếu một người thử nghiệm mà anh đã đợi cả ba tháng rồi!" Phàn Vũ khóc đến khàn cả giọng, dù đang thở hổn hển nhưng cậu ta vẫn không để đối phương chiếm phần hơn như cũ, giọng càng lúc càng to, "Không phải người này không hợp thì là người kia không hợp. Trình Tố, anh biết rõ em là người phù hợp nhất, nhưng không cho em đi! Nếu đến cuối cùng cũng là để em uống, thì giờ uống hay sau này uống có gì khác nhau đâu?"

Một đống lời nhảm nhí khiến người đàn ông mất hết kiên nhẫn giải thích, anh ta dùng luôn ngữ điệu ra lệnh: "Anh cho em năm phút, thay bộ đồ này ra, cút về nhà ngay! Nếu lúc đi học chịu nghe giảng đàng hoàng vài câu thì sẽ không nói ra mấy lời đáng xấu hổ thế này."

"Đáng xấu hổ? Em đáng xấu hổ á?"

Phàn Vũ động tay với người đàn ông tên Trình Tố kia, từ trên lầu truyền đến âm thanh va chạm nặng nề, lực mạnh đến mức Quý Hồ dưới lầu cũng cảm nhận được bức tường sau lưng đã rung lên.

"Trình Tố, thí nghiệm đã chuẩn bị hai năm lại bị buộc tuyên bố tạm dừng hoặc chấm dứt vì bị kẹt ở bước cuối cùng thì lúc đó sẽ biết ai mới phải xấu hổ!"

"Mẹ kiếp anh quan tâm đến một cái thí nghiệm sao! Phàn Vũ, nếu bây giờ có người có thể chữa khỏi cho em, bảo anh quỳ trước mặt hắn anh cũng sẵn lòng. Mặt mũi của anh có ích gì? Anh muốn mạng của em! Anh muốn em sống khỏe mạnh!"

"Em tin anh mà, dù anh đưa thuốc gì em cũng sẽ uống. Em biết anh nhất định có thể trị khỏi bệnh cho em."

"Nhưng anh không tin chính mình. Anh biết như vậy rất ích kỷ, nhưng anh không thể dùng em làm vật thí nghiệm."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...