Chương 42: Ngủ ngon, Tiểu Hồi
Editor: Nina
"Em sẽ về s——" Quý Hồi nói vài chữ, rồi dừng lại.
Không thể nào sớm được, vì vậy cậu đổi một câu khác: "Ngày nào em cũng sẽ gọi điện cho anh."
Cảnh Việt đã đưa ra phán đoán đại khái qua sự thay đổi đó, "Dự án khó giải quyết lắm đúng không?"
Nên vẫn chưa thể xác định được cụ thể thời gian có thể trở về.
Quý Hồi gật đầu, lướt qua màn hình điện thoại nhìn lên miếng dán ghi ba chữ "Tiết kiệm nước" màu đỏ to tướng trên tường phòng vệ sinh. Cậu đứng ngay vị trí này vừa hay là gạch giả vân gỗ, họa tiết cổ điển, không giống cách bày trí trong bệnh viện.
"Có lẽ phải ở lại thêm mấy ngày nữa ạ." Quý Hồi nói xong, lại hỏi Cảnh Việt, "Đàn anh Cảnh, hôm nay anh không đến phòng thí nghiệm sao ạ?"
Cảnh Việt kéo một chiếc ghế cao qua ngồi xuống, gác chân trái lên, chân phải buông thõng tự nhiên. Anh uống hết nước trong ly, tận dụng mấy viên đá còn lại để đổi sang rượu.
"Quý Hồi, trước hôm nay thì anh đã thức trắng hai đêm rồi đấy. Em thương anh chút đi, anh là con người, đâu phải cái máy."
Quý Hồi vội vàng xin lỗi: "Em xin lỗi ạ."
Cậu lúc nào cũng vậy, xin lỗi rất nhanh, rõ ràng đôi khi vốn còn chẳng phải là lỗi của cậu.
Uống rượu chậm hơn uống nước, Cảnh Việt nhấp một ngụm rồi dừng lại, nghiêm túc dạy dỗ người yêu của mình: "Quý Hồi, anh nói điều này với em không phải vì muốn nghe em nói xin lỗi, mà là muốn nghe em nói lời quan tâm anh."
Cánh môi Quý Hồi khẽ động.
Gia đình không trọn vẹn từ nhỏ không dạy cậu cách làm sao để yêu một người. Việc theo đuổi Cảnh Việt là cậu tự mình mày mò, cậu cũng không biết dùng từ ngữ như thế nào để biểu đạt tình yêu. Nếu Cảnh Việt cần cậu, cậu sẽ âm thầm thể hiện bằng hành động.
"Quý Hồi, bay cả ngày có mệt không?"
"Bình thường ạ."
"Vậy nghỉ sớm chút đi. Lát nữa tắm nước ấm sẽ thấy dễ chịu hơn. Nhớ sấy khô tóc, nếu không sẽ bị cảm. Ở Úc một mình phải chăm sóc tốt cho bản thân."
Quý Hồi học khôn, lập tức nhận ra Cảnh Việt đang dạy cậu.
Cậu ngẫm nghĩ, từ từ cất lời: "Anh ở nhà cũng phải chăm sóc tốt cho bản thân. Đừng uống nước đá, không tốt cho dạ dày. Việc thí nghiệm cũng đừng sốt ruột, nhất định sẽ thành công thôi, em tin tưởng anh."
Mặt mày Cảnh Việt đượm ý cười, "Anh biết rồi."
Nói xong, anh cầm lấy điện thoại, chuyển sang camera sau, đổ thẳng ly rượu có đá kia vào bồn rửa.
Anh chĩa điện thoại xuống mặt đất trống trơn, nâng cao giọng gọi: "Mập Ú."
Chẳng bao lâu sau, chiếc đuôi đung đưa của con mèo béo kia xuất hiện trong màn hình. Nó ngẩng đầu nhìn vào ống kính, lông trên lưng rối bù, ngủ đến mức một bên mặt to một bên mặt nhỏ.
Bình luận