Chương 41: Nhớ nhung mòn mỏi
Editor: Nina
Năm năm trước, không lâu sau khi xảy ra chuyện, Quý Hồi đã từng gọi cho Cảnh Việt.
Thời điểm ấy, cuối cùng cậu cũng hối hận, cuối cùng cũng đã phải trả giá cho sự lựa chọn sai lầm của mình. Cậu muốn xin lỗi Cảnh Việt, muốn cầu xin thần linh của cậu đến cứu vớt mình, xin Cảnh Việt hãy đến dẫn cậu về.
Đương nhiên, Cảnh Việt đã không bắt máy.
Giây phút gọi cuộc điện thoại ấy cậu vẫn còn ôm một tia hy vọng, nhưng hiện thực lại vả cho cậu một cái tát đau điếng. Mỗi một cuộc gọi, mỗi một dòng tin nhắn, đều như đá chìm xuống đáy biển.
Cậu biết, cậu phải trả giá đắt cho quyết định khi xưa bằng cả quãng đời còn lại.
"Cốc cốc."
Quý Hồi xoay người nhìn lại, cánh cửa khẽ hé mở, một cái đầu tóc nhuộm vàng hoe thò vào.
Vẻ ngoài của đối phương khiến Quý Hồi căng thẳng trong thoáng chốc, cậu sờ vào túi xách theo bản năng, định uống vài viên thuốc để kìm lại thì đã trông thấy bộ đồng phục bệnh nhân trên người đối phương.
Không phải ảo giác.
"Chào anh, anh mới tới à?" Gương mặt của tóc vàng có hơi mất cảm tình, nhưng lại cư xử đúng mực hơn dự đoán, "Em ở phòng đối diện, em vào được không?"
Quý Hồi ngập ngừng gật đầu, "... Được."
Tóc vàng chui vào hệt như đi ăn trộm, đóng cửa xong mới dám to giọng nói chuyện.
"Anh ở phòng riêng à? Anh cũng là người thử nghiệm sao? Anh tham gia thí nghiệm lâm sàng nào vậy?"
Chỉ bằng hai câu, Quý Hồi đã nhận ra tóc vàng là kiểu giống Ý Bội. Cậu không trả lời, mà hỏi ngược lại đối phương một câu: "Em là cung Xử Nữ hả?"
"Không phải." Tóc vàng ngạc nhiên mở to mắt, "Anh thấy em giống Xử Nữ chỗ nào? Em là Song Tử."
Quý Hồi xấu hổ nở nụ cười, chỉ lấy tính cách để đoán cung hoàng đạo hình như không chuẩn lắm. Cảnh Việt cũng là cung Xử Nữ, nhưng anh chẳng giống Ý Bội xíu nào.
Tóc vàng dựa vào tường, đứng thẳng tắp, bắt đầu tự giới thiệu, "Chào anh, em tên là Phàn Vũ, Omega nam, mười chín tuổi, chưa lập gia đình, học đại học chưa tốt nghiệp, mắc bệnh chưa chữa khỏi."
Quá nhiều thông tin, nghe đến cuối thì Quý Hồi đã quên mất đằng trước đã nói gì, chỉ nhớ mỗi cái tên.
Phàn Vũ tạo dáng rất ngầu, chụm ngón trỏ và ngón giữa lại gõ nhẹ vào huyệt Thái Dương của mình, "Em cũng là người thử nghiệm, ung thư não, điều trị bằng thuốc. Anh thì sao?"
Quý Hồi rất cẩn trọng, tiếp tục dùng cái tên giả hay dùng kia: "Anh tên là Lý Cường, cấy ghép tuyến thể."
Miệng Phàn Vũ biến thành hình chữ "o" nho nhỏ, "Anh sắp phẫu thuật à, bảo sao anh lại ở phòng đơn."
Nói xong, trên mặt cậu ta lộ vẻ phiền não: "Bên nhóm em có ba người, ngoại trừ em thì đều là con nít, ồn muốn chết."
Rồi cậu ta ngại ngùng nở nụ cười, "Lý Cường, em có thể ở đây với anh một lát được không? Bệnh của em chỉ cần có chút tiếng ồn là thấy đau đầu."
Bình luận