Chương 40: Mùa hạ bỏng rát
Editor: Nina
"Anh nghe thấy rồi." Cảnh Việt lần lượt mở hộp thức ăn ra, "Sao đột ngột thế? Đã xảy ra chuyện gì à?"
Quý Hồi ngồi xuống đối diện Cảnh Việt, ân cần bẻ đũa ra, "Là cuộc gọi từ phòng thí nghiệm Kolan, dự án lúc trước đã xảy ra vài vấn đề ạ."
"Vậy sao?" Cảnh Việt nhận lấy đôi đũa, bình tĩnh nhìn cậu, "Không phải em đã từ chức ở Kolan rồi à? Dự án xảy ra vấn đề còn bắt nhân viên đã nghỉ việc quay lại giải quyết. Ngay cả năng lực ứng phó rủi ro nhỏ nhoi này cũng không có thì sao có thể xếp hạng cao hơn Heymann trên bảng xếp hạng toàn cầu được?"
Nếu không phải do hiện tại Cảnh Việt nhắc đến, chắc Quý Hồi cũng đã quên mất có bảng xếp hạng đó.
Hai phòng thí nghiệm tập trung vào hai lĩnh vực khác nhau, thực ra không có gì để so sánh. Phòng thí nghiệm hàng đầu như Kolan sẽ không phạm phải sai lầm cấp thấp như vậy, bởi vì tất cả đều là cậu tự biên tự diễn.
Cái cớ này có quá nhiều lỗ hổng, nếu biết trước thì cậu đã nói phải quay lại Úc để tham gia hôn lễ của Ý Bội và Alexander rồi.
Cảnh Việt gắp một miếng cà tím nướng ăn với cơm, nuốt xuống rồi mới nói, "Sáng mai phải đi ngay à? Giờ còn mua được vé máy bay không?"
"Dạ, chắc là được, để em xem thử." Quý Hồi mở ứng dụng mua vé ra, giả vờ ngạc nhiên: "Còn đúng một vé cuối cùng."
Cậu thao tác đại vài cái trên màn hình, sau đó giơ tấm vé đã mua từ trước ra cho Cảnh Việt xem, "Tám giờ năm mươi cất cánh ạ."
Cảnh Việt vừa ăn vừa ngẩng đầu lên nhìn, mặc dù thất vọng vì cuộc sống ấm áp của cả hai lại bị trì hoãn lần nữa, nhưng vẫn không nói lời ngăn cản.
"Định đi mấy ngày?"
"Vẫn chưa biết ạ." Quý Hồi lắc đầu, thành thật đáp: "Phải xem dự án tiến triển thế nào."
——Phải xem dự án thí nghiệm của Cảnh Việt tiến triển thế nào.
"Công việc bên này thì sao?"
"Trước hết em sẽ xin nghỉ."
Cảnh Việt chọc vào cơm, làm cho đống cơm dính vào nhau tơi ra, anh chậm chạp lặp đi lặp lại hành động này, nói: "Quý Hồi, đến tuổi này em cũng đến cân nhắc kỹ càng cho tương lai của mình. Quay lại Kolan tiếp cũng ổn, thành lập phòng thí nghiệm riêng cũng được, nhưng đừng chọn đại một nơi không có lợi cho tiềm năng phát triển của em sau này như thế."
Quý Hồi như trở về cái ngày Cảnh Việt muốn cậu lên kế hoạch.
Sự ưu tú của Cảnh Việt không chỉ nằm ở bản thân, mà còn ở thái độ có trách nhiệm với mọi người xung quanh.
Lời khuyên từ người lớn tuổi hơn có thể giúp cậu tránh được rất nhiều đường vòng, nhưng cậu cố tình đi ngược lại với con đường mà Cảnh Việt đã vạch ra cho cậu.
"Chưa hiểu à?" Cảnh Việt nói: "Trình Tư Tề nói nó chưa từng nghe đến tên công ty của em bao giờ. Trước hết không bàn tương lai ra sao, chỉ nói đến tình hình hiện tại thì không phải là một lựa chọn tốt."
Bình luận