Chương 4: Nỗi ám ảnh méo mó
Editor: Nina
Quý Hồi chạy một mạch về căn hộ, kế hoạch đi siêu thị mua đồ dùng sinh hoạt ban đầu cũng tạm thời gác lại.
Trận mưa lớn kia qua đi, Chu Thành lại có liên tiếp vài cơn mưa nhỏ. Tượng điêu khắc giữa đài phun nước trước chung cư đã bẩn đến mức không thấy rõ hình dạng. Bùn đất và lá khô tắc nghẽn trong miệng cống, nước cống bị ứ lại suốt nhiều ngày, mỗi lần đi ngang qua đều bốc lên một mùi hương khó tả.
Giống như quần áo bị ẩm suốt nửa tháng không khô nổi, lại như con quay gỗ bị cậu vứt dưới cửa sổ phòng ngủ ở Úc, sau khi vô tình ngấm nước thì nhanh chóng mốc meo.
Có lẽ vì trong hợp đồng bất động sản quên mất điều khoản vệ sinh đài phun nước này, rốt cuộc vẫn là các sinh viên thuê phòng đi mượn dụng cụ định tự mình ra tay.
Quý Hồi nhìn thêm vài lần, vừa đúng lúc đối mắt với ai đó trong đám người. Cậu ngẩn ra, thầm thở dài trong lòng.
Ngày hôm nay bị sao vậy? Cứ chạm mặt người quen mãi.
Lúc đầu đối phương không chắc lắm, chần chừ nhìn chằm chằm Quý Hồi một lúc lâu, đôi mắt sau tròng kính từ từ trợn to.
"Thầy Tiểu Quý?"
Quý Hồi chỉ nhìn thấy khẩu hình, cậu gật đầu, nở một nụ cười khi đối phương chạy về phía cậu.
Người đang đến tên là Tiết Việt. Quý Hồi đã từng làm gia sư cho cậu ta một khoảng thời gian.
Dạy vào thứ bảy, chủ nhật, tất cả các môn, một tiếng 88 tệ. Ở thời điểm ấy đã được coi là lương khá cao.
Mức lương này không phải Quý Hồi tự ra điều kiện, mà là người mẹ giàu có kia của Tiết Việt quyết định. Bà nói con số này may mắn, vừa hay nhìn Quý Hồi thấy có cảm tình.
Dù là vì điều gì đi nữa, Quý Hồi vẫn luôn rất biết ơn mẹ Tiết. Một tuần sáu bảy trăm tệ đã giúp cậu sống rất tốt vào khoảng thời gian ấy.
"Thầy Tiểu Quý, là thầy thật này."
Tiết Việt gọi cậu là thầy nhưng thật ra hai người bằng tuổi, sinh nhật cũng cách nhau không xa.
Nhưng Quý Hồi đi học sớm, còn nhảy lớp, khi cậu đang ngâm mình trong phòng thí nghiệm của trường đại học thì Tiết Việt vẫn còn đang ngoan ngoãn học lớp 11.
Vài năm không gặp, Tiết Việt đã cao lên rất nhiều, trông bề ngoài càng giống Alpha hơn. Quý Hồi quan sát kỹ, ánh mắt bị độ dày tròng kính của Tiết Việt thu hút: "Mắt kính lại dày thêm rồi."
Tiết Việt ngượng ngùng gãi đầu: "Năm nào số độ cũng tăng, đã đổi kính mấy lần rồi... Thầy Tiểu Quý, lâu rồi không gặp, sao thầy không quan tâm em mà chỉ để ý mắt kính của em vậy."
Quý Hồi tạm dừng vài giây mới mở miệng, "Em bây giờ..."
Cậu không rành tám chuyện với người khác, thật ra cậu có thể hỏi Tiết Việt dạo này thế nào, học lên tiếp hay đã đi làm, hoặc là hỏi thăm sức khỏe mẹ Tiết ra sao, công việc mấy năm gần đây ổn không.
Bình luận