🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 39: Pháp trường nơi cuối con đường

Editor: Nina

Quý Hồi không nói một lời.

Cảnh Việt đeo khẩu trang vào, tháo tai nghe bên trái xuống, hỏi: "Em thích căn hộ đó lắm à? Trong điện thoại chụp nhiều ảnh vậy làm gì?"

Lòng Quý Hồi căng thẳng, cậu mặc kệ việc hai người còn đang nối máy, giơ điện thoại ra, mở album.

Dày đặc, tất cả đều là những bức ảnh giống nhau. Kể từ khi cậu chuyển đến đây ở, mỗi lần ra ngoài đều phải chụp một tấm.

Lật về trước nữa, phông nền của các bức ảnh đột nhiên trở nên tối đi, đó là nơi cậu đã sống ở Úc. Trước cửa treo một chiếc chuông gió hình chim bằng đồng, là món quà sinh nhật Ý Bội đã tặng. Cô bảo đó là chim oanh châu Âu, tượng trưng cho sự tái sinh và sức sống kiên cường không dứt.

Bức ảnh chụp lén Cảnh Việt trộn lẫn trong đống ảnh đó, quá đỗi đột ngột.

Cảnh Việt đã xem album của cậu.

Quý Hồi cắn chặt môi dưới, nhanh chóng nếm ra vị sắt.

Cậu nên giải thích hành vi kỳ lạ này với Cảnh Việt như thế nào? Cậu không tìm được cái cớ nào cả. Chụp ảnh cửa ra vào không phải sở thích của người bình thường.

"Nếu không nỡ dọn đi đến thế thì, anh có thể chuyển đến ở với em." Cảnh Việt bước đến cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài, từ đây vừa hay có thể nhìn thấy khu E-G của chung cư ngoài trường, dễ dàng tìm được vị trí chỗ Quý Hồi.

Anh ước lượng khoảng cách đi bộ, nói: "Cách trường cũng gần, sau này anh sẽ đi bộ đến trường."

Quý Hồi lại lôi lý do thoái thác đêm qua ra, "Chỗ em ngủ không vừa..."

"Vậy chuyển đến nhà anh."

Cảnh Việt ra quyết định thay Quý Hồi, cũng sắp xếp xong tất cả.

"Tối nay anh phải thức cả đêm, bảy giờ sáng mai anh sẽ về nhà tắm rửa rồi ngủ một giấc. Sáu rưỡi đợi anh dưới chung cư, anh sẽ đến đón em, giúp em chuyển nhà, tiện thể đưa em đi làm luôn."

Anh không đợi nổi dù chỉ một giây, anh háo hức muốn nhìn thấy dấu vết sinh hoạt của một người khác trong căn phòng ngủ ấy.

Đến lúc đó, tủ quần áo sẽ treo đầy trang phục phù hợp với lứa tuổi của Quý Hồi, cạnh giường sẽ là đôi dép Quý Hồi tùy tiện đá rớt, gối cũng sẽ biến thành hai cái. Nếu Quý Hồi nhõng nhẽo với anh, nói muốn bế Mập Ú lên giường thì anh cũng có thể chịu tạm một đêm.

Bây giờ, cuối cùng Cảnh Việt cũng nhớ tới trong nhà còn có một thứ có thể thu hút được Quý Hồi.

"Trong khoảng thời gian này anh phải thường xuyên đi công tác, Mập Ú cần ai đó chăm sóc. Nếu thuê người thì anh lo nó sẽ sợ hãi."

Anh ném lưỡi câu, dụ dỗ từng chút một: "Quý Hồi, không phải em từng nói muốn nuôi mèo sao? Con này ổn không?"

Nếu con mèo béo kia không hợp gu thẩm mỹ của Quý Hồi thì anh có thể đi mua một con đẹp hơn, ngoan hơn về ngay lập tức.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...