Chương 38: Không còn đường lui
Editor: Nina
Nhìn thấy hai chữ "nhập viện", Quý Hồi ngẩn ra.
Mấy hôm trước Cảnh Việt còn nói khoảng thời gian này phải thường xuyên chạy sang Anh, sao giờ đã bắt đầu thí nghiệm rồi?
Ngẫm nghĩ, cậu gửi một tin nhắn nói bóng nói gió.
【Quý Hồi: Phòng thí nghiệm không sao chứ?】
Tùng Hâm gọi thẳng cho cậu.
"Ngài Lý, tôi không tiện hỏi thăm chuyện bên phòng thí nghiệm, nhưng nghe ý nhóm thí nghiệm thì tế bào tuyến thể của ngài đã được mang đi nuôi cấy rồi."
Quý Hồi muốn hỏi là đưa đến phòng thí nghiệm của Đại học Chu Thành hay phòng thí nghiệm Heymann, nhưng một người thử nghiệm bình thường như cậu không thể tiếp xúc với những thông tin đó, hỏi ra ngược lại còn kỳ lạ hơn.
"Ngài Lý." Tùng Hâm rất biết điều, vẫn tiếp tục gọi cái tên giả mà Quý Hồi đã chọn đại, "Ngài đã tìm được người giám hộ hợp pháp chưa?"
Quý Hồi vừa mới tỉnh ngủ, khi nói chuyện mang nặng âm mũi: "Vẫn chưa."
Có quá nhiều chuyện đã xảy ra trong mấy ngày qua, đầu óc cậu đã sớm rối như tơ vò. Thế nhưng, cậu biết rõ rằng mình lại đi đến ngã ba đường, khác với trước đây là, cậu đứng tại chỗ nhìn xung quanh, mọi hướng cậu trông thấy đều là ngã rẽ.
Sự chùn bước và yếu đuối của cậu đã hóa thành bàn tay vô hình đẩy lưng, giờ đây đã quá muộn để trở về cánh đồng bát ngát.
"Không sao. Hội đồng Đạo đức sẽ đảm bảo quyền lợi của ngài từ đầu đến cuối. Ngài có thể yên tâm..."
Điện thoại vang lên tiếng reng dồn dập, Quý Hồi nhìn vào màn hình, là cuộc gọi từ Cảnh Việt.
Tùng Hâm vẫn đang giải thích những việc cần chú ý sau khi nhập viện, Quý Hồi không thể phân tâm làm hai việc cùng một lúc. Cậu căng thẳng vô cớ, trái tim cũng đập theo với tần suất dữ dội.
"Xin lỗi, số điện thoại bạn gọi đang bận, vui lòng gọi lại sau..."
Dù đã được nhắc nhở đầu dây bên kia đang bận vô số lần, Cảnh Việt vẫn không từ bỏ.
Anh cho rằng không có cuộc gọi của bất cứ ai quan trọng hơn anh, dù cho người đó gọi đến trước anh thì cũng phải nhường đường.
Nếu Quý Hồi gọi tới, anh nhất định sẽ bắt máy không hề do dự, bất kể khi nào.
Nhưng rõ ràng Quý Hồi không tự giác ngộ được điều này.
Mãi cho đến khi cuộc gọi tự động ngắt, Cảnh Việt nhìn chòng chọc ba chữ to "Chưa kết nối", ánh mắt sầm xuống từng chút một.
Tại sao mãi không bắt máy? Người gọi đến trước cản đường anh là ai?
Phương Thanh Vũ à? Hay là thằng nhóc họ Tiết kia?
"... Ngài Lý, ngài hiểu chưa?"
Quý Hồi tỉnh táo lại, liếm bờ môi dưới khô khốc.
"Vâng." Cậu nói, "Phiền ngài gửi lại bằng tin nhắn cho tôi. Lúc nãy có vài điểm tôi không hiểu lắm, lát nữa sẽ đọc lại sau."
Bình luận