Chương 36: Chạy trối chết
Editor: Nina
Anh không muốn chờ đợi thêm nữa. Quý Hồi luôn mang đến cho anh cảm giác lưng chừng, khó nắm bắt. Những ngày qua, anh như đang dùng sợi tóc để thả diều, chỉ cần hơi lơ đễnh sẽ đánh mất Quý Hồi.
Anh không cần Quý Hồi nghĩ thông, cũng không cần Quý Hồi làm gì cả, một bước cuối cùng cứ để anh. Nếu Quý Hồi muốn lùi lại, anh sẽ tiến thêm vài bước nữa.
Lẽ ra anh nên sớm hiểu ra một ra một điều, anh hoàn toàn bất lực trước Quý Hồi. Cho đến tận hôm nay, anh mới chịu chấp nhận phán quyết cho mối tình day dứt mãi khôn nguôi ấy, tự nhủ với chính mình rằng, mày vẫn còn yêu người đã từng tổn thương mày. Mà để đi đến được phán quyết này, cần phải đạp đổ tất cả niềm kiêu hãnh vốn có của anh.
"Quý Hồi, năm năm qua, rốt cuộc em có từng nhớ đến anh hay không?"
Anh tha thiết muốn có được đáp án khẳng định, dẫu cho chỉ là một cái gật đầu, hay là một ánh mắt.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, cảm giác ẩm ướt trộn lẫn nóng rát lại xuất hiện lần nữa, áp suất thấp lan tỏa trong phòng tắm chật hẹp. Quý Hồi cử động, cánh tay vô tình cọ vào bức tường gạch men, trên đó đã phủ một lớp hơi nước lạnh lẽo.
Cậu có cảm giác cổ họng mình cũng nghẹt hơi nước, cần phải thở dốc mới lấy được chút oxy loãng.
"Trả lời anh." Cảnh Việt cúi xuống, hôn lên chóp mũi cậu, hôn lên chiếc cằm căng cứng của cậu, rải vô số nụ hôn vụn vặt xuống đầu vai cậu qua lớp vải, "Không được nói dối."
Quý Hồi khẽ hé môi, thốt lên một từ mơ hồ: "Nhớ..."
Nơi khóe mắt đột nhiên xuất hiện vài kẻ vốn không nên xuất hiện ở đây.
Lối ra vào tối tăm, tóc vàng mắt xanh, nụ cười trên mặt bọn chúng càng quái dị theo từng tia chớp liên tục lóe lên.
Trái tim chết lặng của Quý Hồi cuối cùng cũng cảm thấy sợ hãi. Cậu nâng tay phải lên, bảo vệ Cảnh Việt trong lòng ngực mình, cánh môi giần giật, dường như đã nói "Cút".
Cậu tuyệt đối sẽ không để những kẻ đó tổn thương Cảnh Việt.
Cảnh Việt không nhận ra sự khác lạ của Quý Hồi. Trong mắt anh, hành động này là cái ôm lấy lòng, là lời hồi đáp Quý Hồi dành cho anh.
Có được đáp án mình muốn, anh ghìm chặt eo Quý Hồi, ấn cậu vào lòng lần nữa. Họ dịu dàng hôn nhau, dùng cách này để trao đổi mùi hương của nhau.
Quý Hồi ngoan ngoãn ngẩng đầu lên, mắt nhìn chằm chằm đám người ngoài cửa.
Những giọng nói nghi vấn không tồn tại đó cũng lọt vào tai.
"Định tiếp tục giấu giếm à?"
"Không sợ anh ta biết sao?"
"Đợi anh ta phát hiện ra thì mày tiêu đời há há há!"
Cuối cùng Cảnh Việt cũng nhận ra người trong lòng không tập trung, anh dừng lại, nhẹ nhàng vuốt ve vành tai hơi lạnh của Quý Hồi, "Đã lúc này rồi còn mất tập trung?"
Bình luận