Chương 33: Sự cố bất lợi
Editor: Nina
Nhận được tin nhắn từ Cảnh Việt, Quý Hồi thu dọn đồ đạc xuống lầu đợi trước.
Cảnh Việt không để cậu đợi quá lâu, hai phút sau, xe từ từ dừng lại trước mặt.
Quý Hồi leo lên xe, nhẹ nhàng đóng cửa ghế phụ lái lại. Luồng không khí cuồn cuộn kéo vào xe, hương nho ngọt ngào đột nhiên nồng hơn ban sáng gấp mấy lần.
Cảnh Việt chậm rãi quay đầu, ánh mắt lần tìm, "Dán miếng cách ly lúc nào?"
Quý Hồi vội giơ tay sờ lên, phần rìa dán chặt vào da, chắc không có gì bất thường đâu.
"Dán hồi sáng lúc ra ngoài ạ." Cậu đáp.
Cảnh Việt thu hồi tầm mắt, vào số rồi đạp ga một cách trơn tru, xe chạy ra đường chính mới cất lời.
"Lát nữa đổi miếng khác đi, miếng này hết xài được rồi. Cách mấy trăm mét còn ngửi thấy."
Quý Hồi im lặng kéo chặt hai sợi dây mũ của chiếc áo hoodie, chiếc mũ nhăn nhúm lại thành một cục, che khuất sau cổ.
Thật ra đâu có lố đến vậy. Cậu chỉ xài pheromone thay thế loại R, có phải tiêm sản phẩm sinh hóa gì vào đâu, sao có thể ngửi thấy từ cách xa mấy trăm mét được?
Pheromone có hơi nồng một chút, nhưng chắc hẳn vẫn trong phạm vi có thể chịu đựng được.
Sắc mặt Cảnh Việt không vui, chủ động nhắc: "Hiện tại em không thể kiểm soát được pheromone, nếu không được thì cứ dán hai miếng như lần trước đi."
Hương nho ngọt ngào của Omega lại khơi dậy ham muốn chiếm hữu của Alpha một lần nữa. Trong đầu Cảnh Việt nảy ra một suy nghĩ không phân đúng sai——Pheromone của Quý Hồi chỉ có thể để một mình anh ngửi thôi.
Có lẽ anh nên đánh dấu Quý Hồi, như vậy thì tuyến thể của cậu sẽ ngập tràn pheromone rượu vang đỏ, cho người ta biết rằng, Omega này đã có Alpha của riêng mình.
Quý Hồi không nói gì, ngoan ngoãn mở túi xách ra, lấy một miếng dán cách ly mới từ trong ra, thuần thục xé lớp nhựa rồi dán đè lên miếng cũ.
Hai miếng dán cách ly che chắn, quả nhiên hương nho ngọt ngào đã nhạt đi nhiều.
Sắc mặt Cảnh Việt cũng dịu đi không ít.
Bọn họ đến nhà hàng mà thời đại học thường đi ăn. Cơm nước xong, Cảnh Việt đến tiệm bánh ngọt bên cạnh mua một hộp bánh Black Forest.
Trước khi khởi động xe, anh lơ đãng hỏi: "Muốn chuyển đến nhà tôi không?"
Lòng Quý Hồi giật thót, từ chối bằng ngữ điệu cứng nhắc: "Không, không được, căn hộ đã được cho thuê nửa năm, em đã trả tiền thuê rồi ạ."
"Ừ."
Cảnh Việt vặn tay, xe rẽ trái, từ từ khởi hành.
Anh sẵn lòng đợi thêm một chút nữa. Phòng thí nghiệm ở Đại học Chu Thành đã hoàn thành và được đưa vào sử dụng, cuối cùng thí nghiệm cũng có thể tiến hành. Khoảng thời gian tới anh sẽ rất bận rộn, có lẽ không thể chăm lo cho Quý Hồi được.
Bình luận