Chương 31: Pheromone thay thế loại R
Editor: Nina
Mười giờ mười phút sáng, Quý Hồi vội vã ra ngoài.
Chạy được hai bước, cậu sực nhớ ra gì đó, xoay người chụp ảnh cửa phòng.
Trong lúc đợi thang máy, cậu ngẩn người nhìn tấm ảnh trong điện thoại.
Hình như kể từ khi Cảnh Việt xuất hiện trong cuộc sống của cậu một lần nữa, cậu đã không còn nhiều tinh thần và sức lực để nghĩ đến căn bệnh của mình. Hôm qua không kiểm tra đã mở cửa, sáng nay còn suýt quên mất việc phải chụp ảnh.
Năm phút sau, Quý Hồi mở cửa ghế phụ, khẽ nhỏ giọng xin lỗi vì mình không đúng giờ: "Đàn anh Cảnh, em xin lỗi, em dậy muộn ạ."
Cảnh Việt giơ tay nhìn đồng hồ, "Không sao, còn đủ thời gian."
Quý Hồi leo lên xe, không cầm lòng được nhìn về phía ghế lái nhiều chút.
Hôm nay Cảnh Việt cố ý ăn mặc chỉnh tề, anh mặc một bộ vest đen lịch sự, chiếc cà vạt màu xanh sapphire được thắt gọn gàng dưới cổ áo. Theo động tác xoay vô lăng, hai chiếc khuy măng sét bằng đá obsidian lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời.
Quý Hồi thu ánh mắt về, cúi đầu nhìn bản thân.
Thật ra cậu cũng đang mặc vest.
Mặc dù chỉ để đối phó với cha mẹ Cảnh Việt, nhưng Quý Hồi vẫn hồi hộp rất lâu.
Cậu đơn phương coi lần kết hôn này là thật, trước khi ra ngoài còn chải chuốt trước gương một lúc, nên mới muộn mất vài phút.
Cả hai đều âm thầm thể hiện sự chân thành lớn nhất của mình.
Mười năm trước, Chu Thành đã cho triển khai toàn diện hệ thống đăng ký kết hôn tự phục vụ. Từ chụp ảnh cho đến làm giấy chứng nhận, mọi khâu đều phải tự mình thực hiện. Trải nghiệm tự làm giấy chứng nhận kết hôn này rất được giới trẻ ưa chuộng.
Cảnh Việt tìm đến văn phòng đăng ký gần nhất, đậu xe xong, anh với tay ra ghế sau và quay người lại với một bó hoa hồng đỏ trên tay.
"Cầm lấy." Anh dúi hoa vào lòng ngực Quý Hồi, "Lát nữa cần nó để chụp ảnh."
Quý Hồi không rành quy trình đăng ký tự phục vụ, cậu không biết là cần hoa hồng để chụp ảnh.
Nếu đêm qua chuẩn bị trước thì hay rồi, cậu đã có thể mua một bó hoa hồng để tặng cho Cảnh Việt.
Hôm nay là ngày đi làm, ở văn phòng tự đăng ký chỉ có lác đác vài cặp đôi mới cưới. Bọn họ đợi không bao lâu đã đến lượt vào một căn phòng đăng ký.
Cảnh Việt dẫn đầu bước vào, đặt ghế tại vị trí thích hợp, sau đó bật máy ảnh lên điều chỉnh.
"Ngồi." Anh chỉ hướng, ra hiệu với Quý Hồi.
Quý Hồi ôm bó hoa hồng ngồi xuống, đôi mắt vô thức cụp xuống.
"Quý Hồi."
"Dạ." Quý Hồi ngẩng đầu nhìn lên, Cảnh Việt đang bị máy ảnh chắn kín mít.
Cảnh Việt hướng dẫn, "Ngẩng đầu nhìn vào đây, đừng cử động lung tung."
Quý Hồi chỉ thấy ống kính đen ngòm, nhưng cậu biết tất cả biểu cảm của mình sẽ bị Cảnh Việt nhìn thấy.
Bình luận