Chương 30: Ngày càng tốt đẹp hơn
Editor: Nina
Đang là giờ tan học của Đại học Chu Thành, trước cổng chung cư sinh viên qua lại tấp nập. May thay vì đã đậu xe ở nơi không có đèn đường nên không ai để ý hai người trong xe đang làm gì.
Cảnh Việt ghé sát lại, mút lên cằm Quý Hồi.
Quả nho ngọt ngào có sức hấp dẫn quá lớn, anh không nhịn được muốn thân mật với Quý Hồi.
Anh nhìn chăm chú nốt ruồi nhỏ trên chóp mũi Quý Hồi một lúc lâu, giơ tay chạm nhẹ, hỏi lại lần nữa.
"Quý Hồi, nói cho tôi biết, tại sao lại gọi tên tôi trong kỳ động dục? Lúc đó em đã nghĩ gì?"
Vài câu hỏi đã khiến sắc đỏ trên mặt Quý Hồi dần rút đi, "Em——"
"Tôi muốn nghe lời nói thật." Cảnh Việt nhân cơ hội nắm cằm Quý Hồi, ánh mắt hai người giao nhau, "Quý Hồi, em lừa tôi nhiều chuyện như vậy, nói dối nhiều như vậy, bây giờ tôi chỉ muốn nghe em nói một câu thật lòng thôi."
Quý Hồi không thốt nổi một chữ nào.
Cảnh Việt nói đúng, bọn họ đã chia tay lâu rồi. Kỳ động dục năm năm sau đó còn gọi tên đối phương, thâm tình đến muộn rẻ rúng biết bao.
Cảnh Việt không cần thứ rẻ rúng này, bốn chữ nhớ mãi không quên thốt ra từ miệng một kẻ lừa đảo chẳng khác nào trò cười.
"Em..."
Dường như nói thật với Cảnh Việt cũng chẳng hề gì, cùng lắm là bị cười nhạo mà thôi.
Cười nhạo rằng kẻ như cậu cũng dám nói lời yêu.
"Em xin lỗi." Lời nói đến bên miệng vẫn biến thành một câu xin lỗi, "Sau này sẽ không làm vậy nữa ạ."
Đây không phải câu trả lời Cảnh Việt muốn.
"Quý Hồi, có cần tôi giúp em nhớ lại không?"
Anh lại cúi người xuống, pheromone rượu vang đỏ lan tràn một lần nữa, nhanh chóng chiếm đóng pháo đài nơi tuyến thể của Quý Hồi.
Trong xe không bật điều hòa, phần sau gáy dán miếng cách ly đã ướt đẫm mồ hôi. Chẳng mấy chốc, ngay cả đuôi tóc cũng ướt thành mấy nhúm.
Cậu vịn vào chút tỉnh táo cuối cùng né tránh cái hôn của Cảnh Việt, luống cuống nhích đến cửa sổ xe, hạ cửa kính xuống.
Pheromone nồng quá, cậu sắp say rồi.
Nhưng giây kế tiếp, Cảnh Việt đã sáp đến ngay tức khắc, đóng cửa kính vừa mở ra lại, thuận thế ôm eo cậu kéo ngược về.
Quý Hồi bối rối vì tình huống hiện tại, hình như cậu đang bị người ấy ấn chặt vào lòng. Nhiệt độ càng lúc càng tăng cao, cậu đổ mồ hôi khắp người. Một bàn tay đang thò vào từ vạt áo cậu, dạo chơi dọc theo tấm lưng mướt mồ hôi.
Bàn tay kia không có nề nếp, từ từ dời xuống dọc theo sống lưng nhô lên.
"Quý Hồi, tôi là ai?"
Quý Hồi ngồi không yên, cậu nhũn ra úp sấp xuống, tựa đầu lên bả vai Cảnh Việt, bất lực xin tha: "Đàn anh Cảnh, đừng..."
Bình luận