Chương 29: Nhân quả tuần hoàn
Editor: Nina
Cảnh Việt dẫn cậu về nhà là chuyện xảy ra khi cận kề lễ tốt nghiệp.
Quý Hồi không ngủ được một giấc trọn vẹn nào vào những hôm ấy. Giữa lúc thực hiện thí nghiệm còn phải lén đăng nhập vào tài khoản mua sắm của Cảnh Việt để tìm xem nên tặng gì.
Mày mò nửa ngày trời, trong giỏ hàng có một đống đồ, chọn đại một món thôi cũng tốn mấy chục nghìn tệ.
Đương nhiên Quý Hồi không có nhiều tiền như vậy, có quá nhiều thứ muốn mua, cậu đành chọn hai trong số đó.
Vì thế, khi Cảnh Việt mang pheromone hương rượu vang đỏ thoang thoảng sáp đến, hỏi cậu có cần giúp gì hay không, cậu đã từ chối một cách chính đáng.
"Em đã nghĩ xong sẽ mua gì rồi ạ. Anh không cần phải lo đâu."
"Được rồi." Cảnh Việt không ép, anh biết Quý Hồi cần được tôn trọng.
Vậy nên anh chỉ dặn dò đơn giản: "Cha mẹ anh chỉ là giáo viên bình thường, không cần mua thứ gì quá đắt tiền đâu, có tâm là đủ rồi."
Quý Hồi chăm chú lắng nghe, vừa quay đầu đã tiêu hết tiền tiết kiệm để mua một chiếc khăn lụa và một hộp hồng trà.
Cậu tự thấy khá hợp lý, nhưng giây phút bước vào cửa nhà Cảnh Việt vẫn thấy ngượng ngùng vô cùng.
Hai món đồ này khi tặng đến tay cha Cảnh và mẹ Đàm mới xoàng xĩnh làm sao.
Cũng may Cảnh Việt không để cậu phải xấu hổ quá lâu.
"Cha, mẹ, đây là Quý Hồi, Quý trong mùa——"
"Bọn ta biết rồi." Mẹ Đàm ngắt lời Cảnh Việt, cười tủm tỉm bước đến trước mặt Quý Hồi, "Việt Việt đã kể cho bọn ta nghe lâu rồi. Quý Hồi đúng không? Đứa nhỏ này xinh đẹp thật đấy."
Quý Hồi ngẩn ra vài giây vì lời khen thẳng thắn của mẹ Đàm, đỏ mặt nói cảm ơn: "Cảm ơn cô ạ."
"Đừng căng thẳng."
Một bàn tay ấm áp chợt đặt lên vai cậu, Quý Hồi được Cảnh Việt dẫn đi về phía trước vài bước.
"Ngồi đi, nếm thử trà cha anh pha."
Quý Hồi lại nhìn về hướng người đàn ông không nói cười đang đứng cạnh bàn trà gỗ lim, vội vàng chào: "Con chào chú ạ."
Ba Cảnh chỉ gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị không nói gì.
Mẹ Đàm khẽ nhỏ giọng la: "Lần đầu Tiểu Hồi ghé thăm mà anh làm gì vậy?"
Nói xong, lập tức treo nụ cười lên mặt, giải thích với Quý Hồi: "Thói quen khi đi dạy của ông ấy đó, Tiểu Hồi đừng để bụng."
Trong tưởng tượng của Quý Hồi, gặp mặt cha mẹ Cảnh Việt hẳn là một việc rất nghiêm túc.
Sẽ chẳng màng tôn nghiêm mà đánh giá cậu, sẽ dùng giọng điệu nặng nề bàn về gia cảnh của cậu, tại sao mẹ cậu lại bỏ đi, ba cậu đã qua đời như thế nào. Và cả chuyện giữa cậu và Cảnh Việt, hai người quen biết ra sao, yêu nhau như thế nào.
Bình luận