Chương 28: Đối tượng kết hôn
Editor: Nina
Quý Hồi đã chuẩn bị sẵn vài lý do thoái thác.
"Không xem kỹ ạ, thuốc đã hết hạn sử dụng..."
Khoảng cách giữa cả hai không thể coi là gần, nhưng Quý Hồi vẫn bị đôi mắt nhìn thấu tất thảy kia của Cảnh Việt làm cho lo lắng không yên.
Rõ ràng là lý do thoái thác này không đủ tính thuyết phục.
"Thật không?" Cảnh Việt đẩy chiếc ly đang chặn ngang trong tầm tay ra xa, "Cậu nhóc họ Tiết kia nói, em ấy đã mua thuốc ức chế cùng ngày. Chắc hẳn em biết buôn bán dược phẩm hết hạn sử dụng sẽ phải chịu xử phạt ra sao."
Anh ép sát từng bước, "Tuyến thể của em bị gì vậy? Bị bệnh à? Từ khi nào?"
Cần cổ Quý Hồi chợt trở nên cứng đờ, không sao cử động được.
"Căng thẳng cái gì?" Cảnh Việt không thể không ngẫm lại liệu giọng điệu của mình vừa rồi có hùng hổ dọa người quá hay không.
"Bị bệnh thì chữa. Với trình độ y học hiện nay thì 90% các bệnh về tuyến thể đều có phương pháp trị liệu. Em làm việc ở phòng thí nghiệm Kolan suốt mấy năm chắc còn hiểu rõ hơn tôi."
Nghĩ đến trường hợp Quý Hồi thuộc 10% kia, anh bổ sung thêm một câu: "Lạm dụng thuốc ứng chế rất có hại cho cơ thể. Sau khi sinh ra tính kháng thuốc thì sẽ mất kiểm soát tiêm vào một lượng lớn. Một khi tiêm quá liều thì sẽ gây ra tổn thương không thể phục hồi... Sau này không được xài nữa."
Cần cổ tưởng chừng đã bị gỉ sét của Quý Hồi rốt cuộc cũng cử động được, cậu gật đầu, đáp: "Dạ."
Lạm dụng thuốc ức chế, một cái cớ quá tuyệt vời.
"Hơn nữa, chắc hẳn em biết, trước mắt thì lạm dụng thuốc ức chế không thể can thiệp bằng thuốc, chỉ có một cách..."
Cảnh Việt dừng lại ở đó, anh biết Quý Hồi còn hiểu rõ phải làm gì trong tình huống này hơn cả anh.
Thuốc ức chế không có tác dụng, khi đến kỳ động dục thì chỉ có thể dựa vào pheromone của Alpha để xoa dịu nó.
Không có Alpha, thì ráng mà chịu đựng.
Quý Hồi tiếp tục gật đầu, "Em biết."
Im lặng một lúc, Cảnh Việt lấy điện thoại ra, "Gọi món trước đi. Muốn ăn gì?"
"Gì cũng được ạ." Nói xong, Quý Hồi lập tức bày tỏ thái độ, "Đàn anh Cảnh, hôm nay để em mời anh nhé."
Trong lúc gọi món, Cảnh Việt bớt thời giờ nhìn Quý Hồi, chỉ là một cái nhìn thoáng qua, anh dời lực chú ý về điện thoại lại ngay.
"Đối với em mà nói, tôi vẫn còn giá trị lợi dụng à? Giờ em lại muốn có được thứ gì từ tôi?"
Rõ ràng anh đang mặc một chiếc áo len mềm mại, ngồi dưới ánh đèn cam ấm áp. Đáng lẽ ra cảnh tượng này phải mang đến cảm giác ấm áp cho người ta, nhưng biểu cảm lẫn ngữ điệu của anh đều cách xa hai chữ "ấm áp".
Không còn nghi ngờ gì nữa, mỗi một lần hai người ở chung, Cảnh Việt luôn là người dẫn dắt chủ đề.
Nhưng người được dẫn dắt không chịu hợp tác, gặp phải chủ đề không thích sẽ ngậm miệng không trả lời.
Bình luận