Chương 26: Lạm dụng thuốc ức chế
Editor: Nina
Cảnh Việt ném điện thoại lên bàn, nhắm chặt mắt, tiếng thở hổn hển thì tức giận vang vọng trong căn phòng không một bóng người.
Quả nhiên vừa tỉnh táo lại thì sẽ vứt bỏ anh ngay lập tức.
Anh lại trở thành công cụ của Quý Hồi lần nữa, điều này cũng khiến những hành động vừa rồi trở nên nực cười làm sao.
Một lúc lâu sau, anh nhặt điện thoại lên lần nữa. Đầu ngón tay run rẩy, cố gắng chọn cách diễn đạt nhẹ nhàng nhất để gửi tin nhắn cho con người vô lương tâm kia.
【Số lạ: Ba giờ năm mươi phút ngày mốt sẽ hạ cánh xuống sân bay Hải Tân, Chu Thành. Quý Hồi, chúng ta cần nói chuyện hẳn hoi.】
Không nhận được hồi âm giống như dự đoán. Cảnh Việt ngồi lại văn phòng một lát, đợi phản ứng của cơ thể lắng xuống mới mở cửa về nhà.
Ngồi vào xe, Cảnh Việt rề rà không khởi động. Đầu óc anh rối bời, đủ loại suy đoán hiện ra trước mắt.
Anh nghĩ ngợi, gọi điện cho Đường Thất Lễ.
"Cảnh Việt, sao vậy? Thí nghiệm thuận lợi chứ?"
Cảnh Việt không còn tâm trạng bận tâm đến cái thí nghiệm thất bại kia từ lâu. Anh nhìn chằm chằm trụ cứu hỏa bên đường, hắng giọng.
"Cô Đường, lý thuyết về tuyến thể đã đề cập trên lớp, dưới tình huống nào thì thuốc ức chế không có tác dụng với Omega ạ?"
"Trước hết hãy xem xét các yếu tố bệnh lý. Trong các trường hợp như tuyến thể bị tổn thương, tuyến thể thiếu hụt, tuyến thể ngủ say thì thuốc ức chế gần như không có tác dụng. Tuy nhiên, pheromone thay thế có thể giải quyết gọn các trường hợp này. Nghiêm trọng hơn là một khả năng khác——Lạm dụng thuốc ức chế."
Ánh mắt Cảnh Việt lóe lên.
Đường Thất Lễ nói tiếp: "Không có được pheromone từ Alpha trong một khoảng thời gian dài, chỉ có thể dựa vào thuốc ức chế. Vì tuyến thể của Omega yếu ớt hơn tuyến thể của Alpha nhiều, kỳ động dục cũng có tần suất cao hơn kỳ nhạy cảm nên sẽ sinh ra tính kháng thuốc. Trong các trường hợp nghiêm trọng thì còn sẽ dẫn đến rối loạn kỳ động dục, không thể kiểm soát pheromone."
Theo mỗi một câu nói của Đường Thất Lễ, trong đầu Cảnh Việt lại hiện lên từng dáng vẻ khó chịu của Quý Hồi, cuối cùng anh nhẹ nhàng gật đầu, "Em hiểu rồi."
Đường Thất Lễ đang pha trà, tiếng tách trà va chạm giòn tan truyền đến.
"Cảnh Việt, em hỏi cô cái này chi? Khảo bài cô hả?"
"Không có gì đâu ạ." Cảnh Việt khởi động xe, "Hỏi chơi thôi ạ."
"Được rồi. Cô nhớ là em sẽ lên chuyến bay ngày kia đúng không? Về nhà nghỉ sớm đi. Giọng em nghe không ổn lắm, chắc cơ thể vẫn chưa hồi phục nhỉ."
"Vâng, em biết rồi, cảm ơn cô Đường."
Cảnh Việt nói cảm ơn, đợi Đường Thất Lễ cúp máy trước mới dẫm chân ga.
Bình luận