Chương 25: Vùng nhạy cảm
Editor: Nina
Hình như điện thoại đang kề sát bên miệng Quý Hồi, tiếng thở dốc thống khổ như bị khuếch đại truyền ra từ điện thoại.
Cảnh Việt lẳng lặng lắng nghe một lát, mãi cho đến khi đầu bên kia vang lên tiếng đóng cửa, anh mới cất lời.
"Quý Hồi, Quý Hồi..."
Sau rất nhiều tiếng gọi, Quý Hồi lại bị đánh thức lần nữa.
"Ừm."
"Khó chịu lắm à?"
"Ừm..."
Cảnh Việt bước đến trước cửa sổ sát đất, ngoài kia đã hóa thành một mảng đen kịt, khuôn mặt anh phản chiếu lên cửa kính, đường nét khuôn mặt càng thêm cứng rắn và lạnh lùng.
Anh cố tình hỏi: "Quý Hồi, sao không nhờ Alpha của em giúp đỡ?"
"Không... có."
Trái tim bắt đầu đập mất kiểm soát, Cảnh Việt giữ vững giọng nói, "Không có? Không có cái gì?"
"Không có Alpha..."
"Không có Alpha..." Cảnh Việt lặp lại một lần, anh nhắm mắt, hỏi: "Quý Hồi, em biết tôi là ai chứ?"
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng ngắn ngủi, Quý Hồi cố tự hỏi, cuối cùng vẫn đành tủi thân hỏi: "Anh là ai?"
"Tôi là Cảnh Việt."
"Cảnh Việt?" Trước hết là Quý Hồi chần chừ, sau đó ngữ điệu càng buồn bã hơn.
Cậu trách móc: "Đều tại anh... ấn lên tuyến thể của em."
Hệt như một câu nũng nịu, hơi thở của Cảnh Việt nghẹn lại, ngón tay đang cầm điện thoại dần siết chặt.
Sau đó, anh nhanh chóng xoay người, khóa cửa văn phòng lại, bước vội về chỗ ngồi xuống, "Quý Hồi, làm theo những gì tôi nói tiếp theo, em làm được không?"
Quý Hồi hỏi gì đáp nấy: "Dạ..."
"Được... Bây giờ, em có thể chạm vào chính mình."
Tiếng sột sột soạt soạt qua đi, Quý Hồi phát ra một tiếng thở dài run rẩy.
"Quý Hồi, tay em đang ở đâu rồi?"
Quý Hồi cảm nhận thử, đáp: "Bụng."
"Được." Cảnh Việt tiếp tục ra lệnh, "Hướng lên."
Quý Hồi phát ra tiếng hừ khẽ khó nhịn nổi.
"Đừng dùng sức, nhẹ thôi."
Cảnh Việt biết rất rõ, đó là vùng nhạy cảm của Quý Hồi, chỉ cần chạm vào thì sẽ nhận được phản ứng rõ ràng và dữ đội.
Hơi thở của Quý Hồi trở nên dồn dập, cái chạm khẽ cũng không giải tỏa được gì, cậu cọ xát mạnh vào, cong móng tay lên hết nhéo rồi lại ấn, nhưng vẫn không thể chạm đến điểm then chốt ấy.
"Không được, không được..."
Cậu bèn từ bỏ, trở tay ôm bé thỏ bông, vùi mặt sâu vào đó, tiếp tục cọ xát.
Nghe tiếng vuốt ve như có như không trong điện thoại, Cảnh Việt hỏi: "Quý Hồi, đang tự làm à?"
"Dạ..." Quý Hồi thành thật trả lời, "Là một con... thú nhồi bông."
Bình luận