Chương 22: Chờ thời cơ hành động
Editor: Nina
Quý Hồi không ngửi thấy, nhưng cậu biết chắc chắn bên trong cánh cửa đang tràn ngập pheromone hương rượu vang đỏ.
Nồng nàn, mãnh liệt...
Alpha trong kỳ nhạy cảm sẽ nảy sinh lòng chiếm hữu khó diễn tả được, hận không thể dùng pheromone biến cả thế giới thành riêng.
Quý Hồi lùi về sau vài bước, giơ tay chỉ lên tủ đựng đồ.
Cảnh Việt cầm lấy giấy tờ, chẳng thèm nhìn lấy một cái đã xoay người vào nhà.
Hai người như vừa diễn vở kịch câm, không có lấy một câu đối thoại.
Mặc dù không chịu ảnh hưởng từ pheromone của Alpha, Quý Hồi vẫn trốn đến cửa thang thoát hiểm chống cháy, lẳng lặng đợi Cảnh Việt đem giấy tờ ra.
Cửa phòng đang rộng mở, dường như có một thứ vô hình đang không ngừng cuồn cuộn trào ra ngoài, khi lan đến trước mặt chẳng những không loãng đi mà còn dày đặc hơn.
Quý Hồi cảm thấy hơi khó thở.
"Rầm!"
Từ trong phòng truyền đến tiếng vang lớn, như có vật nặng nào đó rơi xuống sàn.
Quý Hồi đoán là Cảnh Việt chưa kịp tiêm thuốc ức chế, thêm vào đó không có người trấn an nên đang trong trạng thái cực kỳ cáu kỉnh, dễ nổi giận.
Có lẽ lát nữa sẽ thực sự lao đến đánh cậu một trận.
Cảnh Việt đang tìm bút.
Nhưng món đồ mọi khi dễ tìm thấy nhất lại như cùng biến mất tập thể, tìm thế nào cũng không thấy một cây để xài.
Anh nhìn chiếc ghế dựa nằm chỏng chơ dưới sàn, cố kìm nén cơn tức giận dựng dậy.
Miếng dán cách ly rót ngược pheromone vào trong cơ thể, hóa thành dòng khí nóng, từng đợt đốt cháy cơ thể, nhưng không có thuốc ức chế điều hoà giữa quá trình đã khiến cơn xao động hệt như bị sốc thuốc, trả lại gấp bội.
Ý thức mông lung dần đi, các giác quan lại trở nên nhạy bén đến lạ.
Anh nghe thấy tiếng chuông điện thoại xa lạ vang lên ngoài cửa, sau đó là giọng nói Quý Hồi cố ý đè thấp xuống khi bắt máy.
"Alo, bác sĩ Phương..."
Cảnh Việt từ từ quay đầu lại, nhìn về hướng cánh cửa mở toang.
Quý Hồi đứng trước cửa thang thoát hiểm chống cháy, chỉ để lộ bóng lưng, sau gáy vẫn là miếng dán cách ly hoạ tiết hoa hồng như mọi khi.
"... Được. Vậy để hôm nào đi, vâng."
Cảnh Việt ép mình dời mắt đi, hai tay anh chống lên cạnh bàn ăn, đầu nặng nề gục xuống, hai bên bả vai nhô lên cao, hô hấp ngày càng nặng nề.
Lý trí mách bảo anh rằng, hiện tại anh nên tiêm một liều thuốc ức chế ngay, rồi nhốt chính mình vào phòng sách cho đến khi bình tĩnh lại.
"Vâng, tôi cần chuẩn bị..."
Đó hẳn là đồ của anh.
Trước khi anh nói với kẻ khác, thì không ai được phép lấy đi.
Bình luận