Chương 21: Thời kỳ đặc biệt
Editor: Nina
Vừa đến trước cửa căn hộ, Quý Hồi đã nhận được cuộc gọi từ ban giám sát của Đại học Chu Thành.
"Xin chào bạn Quý, sự việc của giáo sư Cảnh đã có kết quả điều tra, cần cậu ký tên. Bây giờ cậu có rảnh không?"
Quý Hồi muốn từ chối theo bản năng.
Cậu không muốn quay lại trường, mà cuộc gọi này vừa gián đoạn quy trình vào nhà của cậu, khiến giờ đây cậu hoàn toàn mất đi cảm giác an toàn.
Cậu đi vài bước trong hành lang, cố nén nỗi lòng nôn nóng xuống: "Cần phải ký tên sao?"
"Đúng vậy, hôm nay phải nộp lên rồi."
"Chỉ có mình tôi ký hay là?"
Bên kia cũng hơi mất kiên nhẫn, "Cậu đến đây ký tên trước đi. Hôm nay giáo sư Cảnh nghỉ phép, chúng tôi vẫn chưa liên lạc được với anh ấy."
Lúc này, trong điện thoại truyền đến một giọng nữ, "Để tôi nói chuyện với em ấy đi."
Quý Hồi lập tức nhận ra giọng Đường Thất Lễ.
"Cô Đường."
"Là cô đây." Đường Thất Lễ đón lấy điện thoại, hơi thở nặng nề, "Quý Hồi, không gấp, rảnh lúc nào thì đến lúc đấy, ký trên trước giờ tan làm là được."
Quý Hồi xem giờ, sốt ruột đi về hướng thang máy, "Cô Đường, giờ em qua ngay ạ."
Giờ qua sẽ không đụng mặt Cảnh Việt, còn muộn nữa thì chưa chắc.
Khi Quý Hồi đến nơi thì ban giám sát đang ngồi uống trà, nói chuyện phiếm trong văn phòng của Đường Thất Lễ. Cửa mở toang, tiếng nói chuyện truyền khắp hành lang vắng vẻ.
"... Cấy ghép tuyến thể nhân tạo, nhà trường rất coi trọng dự án này, cũng rất có tiếng ngoài xã hội. Cô Đường, khoảng khi nào thì dự án này mới bắt đầu?"
"Người thử nghiệm vẫn chưa tham gia nữa." Trong giọng nói của Đường Thất Lễ thấp thoáng ý cười, "Giai đoạn này cực kỳ quan trọng, không thể gấp gáp được. Vả lại phòng thí nghiệm của Đại học Chu Thành hiện giờ không đạt tiêu chuẩn, qua hai hôm nữa Cảnh Việt phải về Anh một chuyến."
Đối phương khen ngợi: "Có một học trò xuất sắc như giáo sư Cảnh, giáo sư Đường không phải nhọc lòng làm chi."
"Phải, đứa nhỏ Cảnh Việt kia mặt nào cũng ổn, nhưng tính tình quá cứng đầu."
Quý Hồi nghe một lúc, bước đến gõ cửa, "Thưa cô Đường."
Đường Thất Lễ nửa đứng dậy, vẫy tay với cậu, "Quý Hồi, lại đây."
Quý Hồi bước đến cạnh chiếc bàn, Đường Thất Lễ đột nhiên nắm cánh tay cậu vỗ nhẹ, "Em ấy là Quý Hồi, cũng là một học trò xuất sắc của tôi."
Quý Hồi lập tức cảm thấy hổ thẹn.
Cậu có thể coi như một học trò xuất sắc ở điểm nào chứ?
"Quý Hồi, lại đây, ngồi bên cạnh cô." Đường Thất Lễ vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh mình, ra hiệu với Quý Hồi.
Quý Hồi ngồi xuống, một tập giấy tờ được đưa đến trước mặt. Cậu cầm lấy lật đọc, kết quả điều tra không có vấn đề gì, cuối cùng là cái gì đó giống như giấy cam đoan.
Bình luận