Chương 2: Bài hát được phát lại
Editor: Nina
Trận mưa to ào ạt đổ xuống, không khí ngập tràn mùi đất. Quý Hồi khẽ hít một hơi, khi ngửi được hương rượu thoang thoảng bay đến từ bên cạnh mới muộn màng nhận ra nơi đây chỉ còn lại hai người họ.
Không có người thứ ba hòa giải trung gian, cậu còn chẳng dám nâng đầu lên.
Cậu sợ Cảnh Việt hỏi mình tại sao năm đó lại lừa anh, sợ Cảnh Việt hỏi cậu tại sao ra đi không lời từ biệt, sợ Cảnh Việt dùng từ ngữ càng khó nghe hơn để định nghĩa mình...
Cậu phải nhanh chóng rời khỏi đây.
"Đàn anh Cảnh, vậy em đi trước——"
Lời nói ra còn chưa dứt đã bị Cảnh Việt ngắt ngang. Ngón tay anh tóm lấy cổ tay cậu tựa như gọng kìm, quăng mạnh cậu về phía cột chịu lực dưới tầng hầm.
Thân hình cao lớn lập tức áp đến, tay Cảnh Việt cố tình không thu hồi lực. Anh bẻ mạnh cằm Quý Hồi sang một bên, để lộ ra miếng dán cách ly có họa tiết in hoa hồng sau cổ.
Cánh hoa hồng màu đỏ nhạt nở rộ, vừa huênh hoang vừa châm chọc.
"Dán miếng cách ly, là vì tuyến thể đã bị cắn đến mức không thể nhìn nổi?"
Miếng dán cách ly, bị mọi người nói đùa là "Hành sự xong thì dán". Dùng để ngăn cách pheromone của Omega thì không hiệu quả lắm, nhưng dùng để che đậy vết cắn sau khi xong việc thì rất hợp.
Quý Hồi còng cứng người, nơi đuôi mắt cụp xuống hiện ra vết nhăn mảnh như ẩn như hiện. Lông mi cậu quá ngắn, không đủ để ngăn được ánh mắt sắc bén của Cảnh Việt.
Thật ra từ giây phút đầu tiên chạm mặt tại khách sạn, Cảnh Việt đã mang đến cho cậu cảm giác xa lạ.
Cảnh Việt không phải người thích nói năng chế giễu thế này. Khí chất anh mạnh mẽ sẵn có, dịu dàng, điềm tĩnh, rất biết cách quan tâm đến cảm xúc của người khác. Dù cho ai ở chung với anh cũng sẽ cảm thấy rất thoải mái.
Thâm tâm Quý Hồi hiểu rõ tại sao anh lại đối xử với cậu như vậy. Năm năm qua đi, Cảnh Việt có đủ lý do để thay đổi thành bất kỳ dáng vẻ nào.
Vì thế cậu chỉ yếu ớt giải thích: "Không phải, do sắp đến..."
Thời điểm sắp đến kỳ động dục cũng cần dán miếng cách ly.
"Két——Két——Két——"
Vài tiếng phanh liên tiếp, một chiếc xe màu đen phổ thông chạy xuống hầm.
Có lẽ vì cảm thấy tư thế của hai người kỳ lạ, nên khi chạy sượt ngang qua, tài xế đã tò mò nhìn về phía này.
Cảnh Việt đột ngột buông tay, lùi về sau một bước, giữ khoảng cách lịch sự xa cách.
Anh liếc nhìn dấu tay màu đỏ trên cằm Quý Hồi, nghiêng đầu dời mắt đi, lấy điện thoại ra nhấn mạnh hai cái.
"Xin lỗi, tôi uống rượu, đã thất lễ rồi."
Quý Hồi hơi hé miệng, rồi lại chẳng nói gì.
Cảnh Việt sẽ không thất lễ vì có cồn. Pheromone của anh vốn là rượu vang đỏ nồng nàn.
Bình luận