Chương 19: Một giao dịch
Editor: Nina
Quý Hồi cảm thấy hình như chân giả của mình đã bị gỉ sét. Mỗi khi bước xuống một bậc thang đều phải dừng lại, lực ma sát nặng nề khiến cậu suýt không thể nhấc nổi bước tiếp theo.
Cậu gần như bị điếc, như thể đang đi dưới đáy biển. Màng nhĩ đập "bang bang" từng hồi một, âm thanh càng lúc càng to, càng lúc càng rõ ràng. Cho đến tận khi trồi lên khỏi mặt nước.
Cho đến tận khi thế giới trở nên ồn ào, náo nhiệt một lần nữa.
Quý Hồi giơ tay chặn một chiếc taxi. Trước khi lên xe, vài gương mặt quen thuộc đột nhiên xuất hiện trước cổng chính của Đại học Chu Thành.
Cái tên tóc vàng mắt xanh thích lè lưỡi với cậu đang chỉ vào cậu cười ha ha, vừa cười vừa mắng chửi: "Mày đáng đời! Tất cả đều là lỗi của mày! Mày tự chuốc lấy!"
Cậu đóng sầm cửa xe, báo địa chỉ tòa chung cư với bác tài.
Chiếc xe taxi vừa khởi động bỗng phanh lại, tài xế quay đầu lại hỏi: "Đi thêm một con phố chính là chung cư tòa E, cậu có chắc muốn đi taxi không?"
Lúc này Quý Hồi mới nhớ ra, cậu vốn dĩ đón xe là để đến bệnh viện lấy thuốc.
"Chắc, cảm ơn." Cậu gật đầu.
Cậu thực sự không đi nổi nữa. Chắc chắc chân giả của cậu đã bị gỉ sét rồi.
"Vậy đi thôi. Giá khởi điểm là 14, giờ trả luôn là được."
Quý Hồi không nói gì, trực tiếp chuyển tiền.
Một con phố rất ngắn, xe taxi đợi đèn đỏ ở ngã tư hết 45 giây.
Trong lúc chờ đèn đỏ đếm ngược, Quý Hồi gửi tin nhắn cho Phương Thanh Vũ, báo hôm nay có việc khác phải làm, không thể đến bệnh viện lấy thuốc được.
Phương Thanh Vũ trả lời một hai chữ "Vừa khéo", kèm một tấm ảnh đang làm giám thị.
【Phương Thanh Vũ: Đợi họ thi xong, tôi sẽ kiếm người giao đến cho cậu.】
【Quý Hồi: Vâng, cảm ơn bác sĩ Phương.】
Cậu để lại địa chỉ cụ thể, thoát khỏi khung chat.
Sau đó, cậu bắt đầu lướt điện thoại thật nhanh. Một vệt xanh lá hiện lên trước mắt, ngón cái khựng lại vài giây, tiếp tục lướt xuống. Tuy nhiên, danh bạ quá ít người, lướt hai cái đã đến cuối.
Tiếp đến, cậu lại mở vài ứng dụng, xem lướt một hồi rồi lại thoát ra.
Giống như phải tìm việc gì đó để làm, nhưng bận rộn một lúc cũng không có ý nghĩa gì.
Về đến căn hộ, Quý Hồi đặt ba lô xuống, vội cầm chổi, kéo lê đôi chân cồng kềnh quét dọn cả căn phòng một lượt.
Gấp chiếc chăn chưa kịp gấp, sắp xếp bàn ghế cho gọn gàng, bỏ quần áo vào máy giặt.
Cuối cùng, cậu đứng ở lối vào, ngơ ngác nhìn cả căn phòng, hình như chẳng có gì thay đổi.
Nhưng một khi dừng lại thì sẽ không còn hơi sức, toàn thân hệt như cặp cẳng chân cậu đã mất đi kia, không thể khống chế được.
Bình luận