Chương 17: Cái thá gì
Editor: Nina
Vừa mới về đến phòng thí nghiệm, Đường Thất Lễ đã tìm đến cửa.
Bà giơ điện thoại, vẻ mặt bất lực: "Cảnh Việt, sao em không trả lời điện thoại của mẹ em? Bà ấy vừa gọi điện cho cô, bảo em gọi lại."
Khóe mắt liếc thấy Quý Hồi bên cạnh, bà chần chừ chốc lát, một lúc sau mới nở nụ cười, "Quý Hồi? Là Quý Hồi đấy à?"
Không ngờ Đường Thất Lễ vẫn còn nhớ cậu, Quý Hồi đứng thẳng người, hơi câu nệ: "Dạ, em chào cô Đường."
Đường Thất Lễ bước vào, nắm bả vai Quý Hồi vỗ vỗ, ý cười trong mắt càng sâu thêm, "Đã lâu lắm rồi không gặp. Dạo này sao rồi? Tốt nghiệp chưa? Vẫn còn nghiên cứu và làm việc trong ngành liên quan đến pheromone thay thế chứ?"
Quý Hồi không nói nên lời về cuộc sống của mình ra sao, chỉ gật đầu im lặng không đáp.
"Hôm nay em đến để..." Đường Thất Lễ quay đầu nhìn về phía Cảnh Việt, "Tìm Cảnh Việt à?"
Khi Quý Hồi và Cảnh Việt yêu nhau đã rất đỗi rầm rộ, sau đó là một mối tình công khai nồng nhiệt suốt một năm. Đường Thất Lễ là một trong những nhân chứng, bà cũng có nghe nói chuyện hai đứa nhỏ về sau.
Quý Hồi hơi lúng túng, "Đàn anh Cảnh bị người ta tố cáo đã giúp em viết luận văn, nhà trường kêu em đến đây để hợp tác điều tra.
"Tố cáo?" Biểu cảm trên mặt Đường Thất Lễ hóa hoang mang, rõ ràng là không biết gì về chuyện này.
Bà nhìn Quý Hồi, lại nhìn Cảnh Việt, cuối cùng hỏi: "Cảnh Việt, có chuyện gì vậy?"
Cảnh Việt bước đến, giải thích đơn giản bằng một câu: "Bên ban giám sát của trường đã gọi điện cho em, chủ yếu là làm cho có thủ tục, trao đổi vài câu thì vụ tố cáo sẽ kết thúc."
Đường Thất Lễ nhíu mày, "Cảnh Việt, một khi bị xác nhận thì không chỉ xử phạt hai đứa em mà cô và một số giảng viên trong trường cũng phải gánh trách nhiệm. Chuyện lớn như vậy mà sao em không nhắc với cô một tiếng?"
Gương mặt của Cảnh Việt thản nhiên, "Bởi vì chuyện này vốn chỉ là một lời đồn. Cô Đường, xin cô cứ yên tâm, Quý Hồi sẽ chứng minh giúp em được."
Đường Thất Lễ thở dài một hơi, "Cảnh Việt, em——"
Một hồi chuông dồn dập cắt ngang cuộc đối thoại, bà nhìn màn hình điện thoại, đưa luôn cho Cảnh Việt, "Mẹ em, vẫn nên bắt máy đi."
Cảnh Việt đành bắt máy.
Đàm Nguyệt Linh vừa mở miệng đã trách móc: "Cảnh Việt, sao con lại cúp máy mẹ hả?"
Cảnh Việt tìm đại cái cớ: "Vừa mới lên lớp, không tiện bắt máy."
"Con lừa mẹ chứ gì? Hôm nay con không có tiết. Mẹ đã xem thời khóa biểu của con rồi mới gọi điện cho con."
Cảnh Việt hít một hơi thật sâu, "Mẹ có việc gì sao?"
"Con và Duy Duy nói chuyện thế nào rồi? Đã hẹn ăn cơm với con bé chưa?" Giọng nói của Đàm Nguyệt Linh đượm ý cười: "Hay là chủ nhật tuần này rủ con bé đến nhà mình ăn cơm đi."
Bình luận