Chương 16: Không liên lạc nữa
Editor: Nina
Hai người lại lâm vào sự giằng co dài đằng đẵng, cuối cùng vẫn là Cảnh Việt thỏa hiệp trước như cũ.
"Tôi không có tư cách, ở bên ai là chuyện của em. Quý Hồi, tôi chỉ mong em hiểu rõ, ai rồi cũng sẽ lạc lối, nhưng không thể biết rõ sai đường mà vẫn tiếp tục đi về phía trước... Tôi chỉ nói lần này thôi, em hãy tự mình lo liệu đi."
Nói xong, anh để lại một câu "Nghỉ ngơi sớm" rồi xoay người bỏ đi.
Tinh thần căng thẳng trong khoảng thời gian dài đã rút cạn sức lực của Quý Hồi. Cậu không còn sức chống đỡ cơ thể bỗng trở nên nặng nề, từ từ khuỵu xuống đất.
Cậu cuộn mình như thể bị quấn chặt bởi một tấm lưới không một kẽ hở, bị vây khốn bởi nỗi hối hận tột cùng chưa từng có.
Kể từ ngày quyết định sẽ đến Úc, cậu đã bước sai đường, mỗi một bước sau đó sai càng thêm sai, cậu không thể nào quay đầu lại được nữa.
Sớm muộn gì cũng có một ngày Cảnh Việt biết hết tất cả.
Đêm ấy, Quý Hồi nằm mơ, trong mơ cậu không dán miếng cách ly, cũng không mang chân giả. Cảnh Việt khoanh tay đứng trước mặt, lạnh lùng nhìn chòng chọc vào cậu.
"Quý Hồi, em đáng bị như vậy. Nếu em không lừa tôi, không rời bỏ tôi thì đã không biến thành thế này."
Cậu ngồi dưới đất, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn Cảnh Việt. Cậu muốn nói mình hối hận rồi, khẽ hé môi ra lại không thể phát ra âm thanh.
Sau đó, Cảnh Việt xoay người bỏ đi, dù cố gắng thế nào cũng không thể đuổi kịp.
"... Ding! Nhắc nhở lịch trình. Ngài đã thêm sự kiện vào lúc tám giờ tối nay: 1. Nhấp vào để tắt nhắc nhở sự kiện, nhắc lại sau mười phút."
Quý Hồi không nhớ mình đã thêm "1" vào lịch trình khi nào. Thời điểm bị đánh thức, một cơn gió ẩm ướt thổi vào phòng.
Cậu nhìn chằm chằm những giọt nước trên bệ cửa sổ vài giây, mới chống người ngồi dậy.
Quên đóng cửa sổ.
Cũng may cửa sổ không xa lắm, vươn tay là đóng lại được.
Đóng cửa xong, cậu lại nhìn xuống giường thử. May là tỉnh dậy kịp, không thì sẽ khiến cả căn phòng bị ngâm trong nước mưa mất.
Quý Hồi ngã ngửa ra giường lần nữa, cảm thấy có thứ gì đó sau cổ. Bây giờ cậu mới nhớ ra hôm qua không chỉ quên đóng cửa sổ, mà ngay cả miếng dán cách ly cũng quên lột ra, chỉ kịp tháo chân giả ra đã mơ màng thiếp đi.
Lúc chuẩn bị rời giường thì Phương Thanh Vũ vừa hay gọi đến.
"Quý Hồi? Cậu ở nhà à?"
"Vâng, ở nhà."
Quý Hồi bật loa ngoài, từ từ dịch người đến mép giường, bắt đầu mang chân giả.
Phương Thanh Vũ thở phào, "Tối qua tôi uống say quá. Ai đưa cậu về nhà? Có xảy ra chuyện gì không?"
Động tác của Quý Hồi khựng lại.
Bình luận