Chương 15: Giày vò chính mình
Editor: Nina
Sự xuất hiện của Cảnh Việt đã kéo nội dung cuộc trò chuyện trong nhóm về quỹ đạo. Mọi người làm như chưa từng đọc được gì hết, tiếp tục chủ đề vừa rồi.
Quý Hồi biết tin tức từ Giản Giai đã lan truyền khắp các nhóm chat riêng, cậu không quan tâm, đi tìm tập tài liệu mà Cảnh Việt cần, chạy bước nhỏ lên lầu bảy.
Căn phòng cuối hành lang là phòng thí nghiệm của Đường Thất Lễ, Cảnh Việt thường xuyên ở đó giúp đỡ.
Quý Hồi gõ cửa, từ trong truyền đến giọng nói của Cảnh Việt: "Đợi một lát."
Cánh cửa hé mở, một mùi chua gay mũi bay ra từ trong phòng.
Quý Hồi vội đưa tập tài liệu qua, "Đàn anh Cảnh, anh xem thử có phải cái này không ạ."
Cảnh Việt nhận lấy, chưa giở ra đã gật đầu: "Là cái này, cảm ơn."
Trước khi cửa đóng, Quý Hồi bỗng dưng bước lên một bước, ma xui quỷ khiến giải thích cho bản thân: "Đàn anh Cảnh, thật ra em không... không phải như cậu ta nói..."
Cảnh Việt không ngắt lời, kiên nhẫn nghe Quý Hồi nói xong. Ngữ điệu của anh lạnh lùng, không thể phân biệt được cảm xúc trong đó: "Nếu không làm thì không cần giải thích với anh. Anh sẽ không nói linh tinh đâu, em yên tâm."
Quý Hồi như trút được gánh nặng, lau bàn tay mướt mồ hôi vào góc áo, "Đàn anh Cảnh, cảm ơn anh ạ."
Cảnh Việt tưởng Quý Hồi đang cảm ơn vì chuyện ban nãy, anh khẽ gật đầu, vừa lịch sự vừa xa cách: "Không cần cảm ơn."
Về phòng thí nghiệm, trong đó đã có vài người ngồi, thấy Quý Hồi bước vào thì biểu cảm đều hơi mất tự nhiên.
Quý Hồi thản nhiên đi ngang qua, tìm một vị trí cạnh cửa sổ ngồi xuống, thừ người nhớ đến lời Cảnh Việt nói.
Lời cảm ơn kia không chỉ vì Cảnh Việt đã nói đỡ thay cậu, hơn hết là vì chuyện đêm qua.
Cậu đã quyết định sẽ đồng ý với Tùy Giang, nhưng giây phút trông thấy Cảnh Việt lại đột nhiên thay đổi suy nghĩ.
Bởi vì Cảnh Việt, cậu đã lùi một bước từ ngã rẽ, lần nữa trở về với cánh đồng bát ngát của mình.
Sau sự kiện đó, trên diễn đàn trường cũng xuất hiện rất nhiều lời đồn về Quý Hồi.
Quý Hồi lười quan tâm, chỉ lo vùi đầu làm thí nghiệm của bản thân.
Chỉ cần Cảnh Việt tin tưởng cậu là đủ rồi.
Cảnh Việt cũng không nhờ Quý Hồi lấy đồ giùm nữa. Hai người cách nhau bốn tầng lầu, không có mấy cơ hội chạm mặt.
Chỉ đôi lúc khi đến lượt Quý Hồi đi lấy cơm cho phòng thí nghiệm, Cảnh Việt sẽ tìm thấy một miếng trứng ốp la nguyên vẹn trong phần phở xào tôm của mình.
Giấu dưới đáy, khó bị người ta nhìn thấy.
Là quà đáp lễ của Quý Hồi.
Sáng sớm hôm sau, trên bàn Quý Hồi sẽ có thêm một hộp sữa bò hoặc nước trái cây.
Bình luận