🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 14: Cánh đồng bát ngát của đời người

Editor: Nina

*

Vào ngày 15 hàng tháng, điểm tiếp tế tại Chu Thành đông nghẹt người.

Họ là những đứa trẻ không cha không mẹ, họ tự ti, nhạy cảm, rất dễ nhận ra giữa đám đông——Nét mặt chất phác, khi nói chuyện không dám ngẩng đầu, không đối diện với người khác quá ba giây.

Chỉ có Quý Hồi là khác.

Quý Hồi là một đứa trẻ có lòng tham vọng.

Cậu biết, rằng chỉ cần cố gắng học hành thì sẽ thi được thành tích tốt. Thành tích có thể đổi lấy học bổng cho cậu, đổi lấy sự thiên vị của thầy cô, đổi lấy ánh mắt ghen tị từ bạn cùng lứa tuổi.

Ở độ tuổi ấy, mấy thứ này đã đủ để chèo chống cho lòng kiêu hãnh của cậu, khiến người ta bỏ qua hoàn cảnh gia đình cậu.

Quý Hồi vốn tưởng rằng bản thân có thể tiếp tục kiêu hãnh, mãi cho đến khi nhận được phong thư gửi đến từ Úc.

Trong môn học tự chọn về tâm lý tội phạm, giảng viên đã từng nói một câu.

Con người dễ lạc lối khi rơi vào bước đường cùng.

Đến tận khi tự mình trải nghiệm, Quý Hồi mới thực sự hiểu được ý nghĩa của câu nói này.

Thật ra cậu có thể không đi Úc, có thể không đi tìm Tô Nhuận Thanh, có thể sống một mình rất ổn.

Nhưng nỗi cô độc bị coi nhẹ suốt mười tám năm hăm hở bùng lên ngay vào cái ngày cậu sắp trưởng thành, cuốn lấy nỗi khao khát tình thân, ùn ùn kéo đến cắn trả.

Cuộc đời của mỗi người là một cánh đồng bát ngát, nơi đâu cũng có lối đi. Cậu cố ép mình đi trên con đường khó khăn nhất.

Thời điểm lần đầu tiên gặp mặt Tùy Giang, đối phương đã tặng cậu một chiếc đồng hồ tinh xảo làm quà gặp mặt.

Quý Hồi không rành những thương hiệu này nọ, cũng không có ý định hỏi han giá cả. Cậu uyển chuyển từ chối, đẩy chiếc hộp lại trước mặt Tùy Giang.

Tùy Giang không nhận, hơi hất hàm lên, "Thứ không đáng tiền thôi. Cứ cầm chơi trước đi, sau này sẽ tặng em thứ tốt hơn nữa."

Quý Hồi lắc đầu, "Tôi không cần thứ này."

"Tôi biết." Tùy Giang lấy một bao thuốc lá bằng da cỡ lòng bàn tay ra, không thèm để ý mở ra, "Tôi biết em muốn gì."

Thuốc lá kẹp giữa hai ngón tay, không châm lửa, nhưng Quý Hồi vẫn ngửi thấy mùi thuốc lá nồng nặc.

Cậu nhíu mày, cho đến khi tuyến thể sau gáy bắt đầu nóng lên, mới muộn màng nhận ra đó không phải mùi thuốc lá đơn thuần, mà là pheromone của Tùy Giang.

"Ngại quá, sắp đến kỳ nhạy cảm nên không kiểm soát tốt." Tùy Giang mỉm cười, thu hồi pheromone trở về ngay trước mặt Quý Hồi.

"Tôi biết em muốn gì. Đợi khi hợp đồng hết hạn thì tôi sẽ đưa em đi Úc du học. Tôi sẽ chi trả toàn bộ chi phí trong khoảng thời gian em du học."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...