🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 13: Vết sẹo xấu xí

Editor: Nina

"Tôi đưa em lên lầu." Cảnh Việt nhận lấy bịch ni lông trong tay cậu một cách tự nhiên, đi về phía trước.

"Không cần!" Quý Hồi muốn ngăn cản, "Đàn anh Cảnh, không cần đâu ạ."

"Quý Hồi." Cảnh Việt dừng bước, xoay người nhìn cậu.

Quý Hồi khẽ liếm môi dưới, hơi thở trở nên nặng nề.

Đây là lần đầu tiên Cảnh Việt gọi tên cậu đầy đủ kể từ khi hai người gặp lại.

"Quý Hồi, tôi không thể đến chỗ em sao? Em nghĩ tôi sẽ làm gì em à?"

Quý Hồi lắc đầu.

Cảnh Việt hỏi dồn: "Hay có thứ gì không thể để tôi nhìn thấy?"

Quý Hồi thật sự bắt đầu ngẫm kỹ lại.

Cậu chỉ mới vào ở căn phòng hai mươi mét vuông nọ chưa đầy một tháng. Ngoại trừ giường và đồ đạc, chỉ có một chiếc vali mang về từ Úc, ngoài ra tạm thời không có thêm gì.

Chân giả nằm trên người, sẽ không bị Cảnh Việt nhìn thấy.

"Không có." Cậu khẳng định: "Không có gì cả."

Cảnh Việt đưa lưng về phía đèn đường, đường nét sắc bén bị ánh sáng ấm áp làm dịu đi. Vẻ mặt anh tĩnh lặng như nước, không nhìn ra chút dao động nào.

Anh đang đoán xem Quý Hồi nói thật hay nói dối.

Một lúc lâu sau, anh tìm cho bản thân một lý do cần phải lên lầu: "Đầu gối em bị thương, tốt hơn hết không nên xách đồ nặng. Tôi giúp em mang đồ lên rồi đi liền."

Mấy hộp thuốc trong bịch không thể tính là "đồ nặng" gì. Cảnh Việt cũng biết lý do có hơi miễn cưỡng, không đợi Quý Hồi nói chuyện đã bước tiếp.

"Đàn anh Cảnh." Quý Hồi giơ tay, kéo phần áo sơ mi sau eo Cảnh Việt thành một cái lều nhỏ. Cậu vội vàng buông tay, nhỏ giọng nói: "Em ở khu E."

Khu E, còn phải đi thêm hai con phố.

Cảnh Việt không than phiền, quay đầu, "Đi thôi."

Bước chân của Cảnh Việt rất dài, Quý Hồi khó khăn lắm mới đuổi kịp. Chân giả đã đeo cả ngày âm ỉ đau khiến cậu không thể kiểm soát được bước chân.

Cậu khẽ cắn môi, cắm đầu đi về phía trước không nói một lời .

Khuỷu tay đột nhiên bị người ta nắm lấy, một nguồn lực mạnh nâng cậu lên. Cảnh Việt cúi xuống, hương rượu thoang thoảng xộc vào mũi.

"Bị thương có nặng lắm không?"

Quý Hồi đã quen với sự khó chịu do đôi chân giả này thỉnh thoảng mang lại, cậu lắc đầu: "Không nặng lắm."

Cảnh Việt không hỏi lại, cũng không buông tay, nâng Quý Hồi cả quãng đường về đến phòng.

Cửa khóa mật mã khẽ mở ra, để lộ một khe hở rất nhỏ.

Cảnh Việt vốn tưởng rằng có thể ngửi được mùi pheromone nho ngọt ngào từ Quý Hồi, nhưng ập vào mặt lại là hương hoa hồng nồng nặc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...