Chương 12: Nhạn Sơn trắng
Editor: Nina
Lúc này, vừa khéo một bài hát vừa phát xong, đèn trần trong căn phòng sáng lên. Cảnh Việt thấy rõ ràng trên gáy Quý Hồi có dán một miếng cách ly.
Đầu tiên anh ngẩn ra, ngay sau đó, một ngọn lửa vô danh bốc lên trong lòng.
Một miếng dán mới xuất hiện hôm nay, nhưng không rõ mục đích sử dụng.
"Cạch!"
Chiếc ly thủy tinh được đặt lên bàn đá cẩm thạch với lực không nặng cũng không nhẹ, ly đã bị uống hết, chỉ còn lại vài viên đá với hình dạng bất quy tắc xoay tròn dưới đáy.
Đường Phi thân là một nhân viên kinh doanh, hiển nhiên rất giỏi bắt sóng, thấy ly của Cảnh Việt trống không thì vội rót thêm.
Cảnh Việt giấu đi cơn giận trong mắt, giơ tay che chắn, "Để tôi tự rót, cảm ơn."
Quý Hồi không đi vệ sinh, cậu chạy một mạch ra khỏi quán bar, tìm một chiếc ghế đá trống để ngồi xuống, nhẹ nhàng ấn vào huyệt Thái Dương đang âm ỉ đau của mình.
Gió biển đầu hè mang theo hương vị mặn nhàn nhạt. Cậu ngồi thừ người trong gió một lúc, sau đó lấy điện thoại ra, mở khung thoại với Phương Thanh Vũ, gõ một hàng chữ rồi lại xóa đi từng từ một.
Cậu đang tự hỏi nên quay lại phòng hay về thẳng nhà.
Không đợi cậu tự hỏi ra đáp án, Phương Thanh Vũ đã gọi đến trước.
"Quý Hồi? Cậu đi đâu vậy?"
"Bác sĩ Phương, tôi có việc——"
"Lúc về cậu mua giùm tôi bao thuốc với. Tôi sẽ gửi lì xì cho cậu." Hình như Phương Thanh Vũ đã quá chén, ngữ điệu trở nên ì ạch, "Một bao Nhạn Sơn, màu trắng ấy."
"..." Quý Hồi bèn đồng ý, "Được."
Cậu không hút thuốc, trước giờ cũng chưa từng mua thuốc lá, đối với cậu mà nói thì đống hộp trên kệ đó chỉ khác nhau về màu sắc. Cậu banh mắt ra nhìn, nửa ngày trời vẫn chưa tìm được "Nhạn Sơn" mà Phương Thanh Vũ muốn.
Nhân viên bán hàng hết đợi nổi, mất kiên nhẫn hỏi: "Anh muốn gì? Anh nói đi tôi tìm cho."
Quý Hồi: "Tôi muốn mua Nhạn Sơn, cái màu trắng."
"Màu trắng hết hàng rồi." Nhân viên bán hàng lấy một bao từ trên kệ, vứt lên quầy tính tiền thủy tinh, "Chỉ có Nhạn Sơn đen, có cần không?"
Quý Hồi cảm thấy thái độ của nhân viên bán hàng hơi tệ hại. Nếu Ý Bội có mặt ở đây thì chắc chắn sẽ cãi nhau với cô ấy một trận cho xem.
Nhưng cậu thì chẳng sao cả.
Cậu nhìn chằm chằm hai chữ "Nhạn Sơn" trên gói thuốc, nghĩ, đều là Nhạn Sơn, chắc đen hay trắng cũng không khác lắm.
"Lấy gói này đi."
Trước khi quay lại phòng, Quý Hồi phải xây dựng tâm lý rồi mới dám mở cửa ra. Căn phòng trống vắng, yên tĩnh, những người khác đã về trước, chỉ còn lại bốn người Cảnh Việt vẫn còn ngồi ở vị trí cũ.
Bình luận