Chương 11: Lý lịch đẹp
Editor: Nina
Quý Hồi nhanh chóng biết được tại sao.
"Lão Phương! Sao mày tới muộn vậy!"
Trong một góc tối tăm, một người đàn ông cao gầy đứng lên, vẫy tay với Phương Thanh Vũ.
"Qua chỗ tao này, để tao giới thiệu cho mày hai người bạn mới."
Quý Hồi chậm chạp dời mắt, lúc này mới phát hiện Trình Tư Tề đang ngồi cạnh Cảnh Việt.
Sự xuất hiện đột ngột của hai người đã thay đổi tính chất của buổi tụ họp này. Quý Hồi đang định tìm cớ rời đi thì bị Phương Thanh Vũ kéo tay áo đi vào.
"Vừa hay, tao cũng dẫn một người bạn mới đến đây."
Quý Hồi trốn tránh theo bản năng, "Bác sĩ Phương, tôi..."
"Đừng lo." Phương Thanh Vũ bóp nhẹ cánh tay cậu hai cái, nhỏ giọng an ủi: "Hôm nay không chỉ có mình cậu là gương mặt mới, mọi người sẽ không để ý đến cậu lắm đâu. Thoải mái đi."
Hành động của hai người bên kia có thể coi là thân thiết, hàng lông mày Trình Tư Tề giần giật, quay phắt đầu nhìn về phía Cảnh Việt, nương ly rượu che chắn thì thầm: "Sao lại thế này?"
Mặt Cảnh Việt vô cảm, con ngươi lại tối sầm xuống.
Sao lại thế này?
Anh cũng muốn biết sao lại thế này.
Não anh đang đứng máy chỉ vì xử lý sự kiện "Quý Hồi xuất hiện cùng một người đàn ông xa lạ", và chẳng có bất kỳ thông tin hữu ích nào qua đoạn hội thoại ngắn ngủi, tạm thời không thể vận hành tiếp.
Người cao gầy giới thiệu cho Phương Thanh Vũ theo thứ tự: "Đây là giám đốc Tiểu Trình của Công ty Dược phẩm Tề Lâm, Trình Tư Tề. Vị này là bạn của giám đốc Tiểu Trình, giáo sư Cảnh Việt. Giáo sư Cảnh cũng vừa mới về nước, hiện đang làm việc tại Đại học Chu Thành."
Thái độ của Trình Tư Tề nhiệt tình đến lạ, chủ động vươn tay ra trước, "Ái chà chào anh chào anh, gọi tôi là Trình Tư Tề là được."
Cảnh Việt cũng đứng dậy theo, "Chào anh, Cảnh Việt."
"Chào cậu." Phương Thanh Vũ bắt tay từng người, "Tôi tên là Phương Thanh Vũ, làm việc tại khoa tâm thần Bệnh viện Nhân dân Thành phố, là bạn đại học của Đường Phi."
Khi Phương Thanh Vũ nói đến ba chữ "khoa tâm thần", tim Quý Hồi đập dồn dập, máu tức khắc vọt lên đỉnh đầu. Dưới áp lực nặng nề, tiếng ong ong chói tai vang lên trong đầu cậu.
Ngay sau đó, một nguồn lực đỡ lấy lưng cậu, đẩy cậu về phía trước.
Giọng nói của Phương Thanh Vũ không ngừng chập chờn, "Quý Hồi, để tôi giới thiệu sơ qua với cậu. Đây là Đường Phi, bạn đại học của tôi, hiện đang làm công việc về sản xuất thiết bị cho phòng thí nghiệm. Lão Đường, đây là Quý Hồi bạn tao, làm công việc liên quan đến pheromone thay thế."
Quý Hồi nhịn cơn ù tai xuống, hốt hoảng tiến lên: "Xin chào thầy Đường."
Đường Phi bắt tay cậu, "Chào cậu."
Bình luận