Chương 10: Quan hệ bác sĩ - bệnh nhân
Editor: Nina
"Bệnh nhân mắc chứng tâm thần phân liệt thường có biểu hiện thấy ảo giác, hoang tưởng và rối loạn ngôn ngữ, hành vi. Trong đó ảo giác là triệu chứng phổ biến nhất. Trong điều kiện yên tĩnh, bệnh nhân vẫn luôn nghe thấy tiếng nói chuyện truyền đến từ xung quanh. Trường hợp nghiêm trọng thì bệnh nhân còn giao tiếp với âm thanh không tồn tại này, trong mắt người ngoài thì đó là đang độc thoại..."
Cửa phòng khép hờ, giọng nói của Phương Thanh Vũ truyền ra từ văn phòng. Quý Hồi thả chậm bước, nhìn xuyên qua tấm kính trên cửa, có rất nhiều người đang đứng trong đó.
Cậu dừng bước ngoài cửa, lặng lẽ lắng nghe.
"... Tiếp đến là một vài ảo giác sẽ thay đổi xúc giác, khứu giác và thị giác của bệnh nhân. Ảo giác cũng phân chia ra thực và ảo. Ví dụ có vài bệnh nhân sẽ nhìn thấy chó mèo đi qua đi lại, và trong mắt một vài bệnh nhân khác lại nhìn thấy thế giới ảo tưởng, thấy người ngoài hành tinh, thấy các sinh vật kỳ dị vân vân. Khi phát bệnh, nhận thức cá nhân, tình cảm và hành vi đều sẽ nảy sinh sự bất thường, biểu hiện ra bằng cảm xúc và hành vi, khó tương tác xã hội bình thường. Trị liệu——"
Thoáng trông thấy bóng người ngoài cửa, Phương Thanh Vũ khép quyển sổ lại, "Hôm nay đến đây dã. Về chuẩn bị cho kỹ, mai là thi rồi."
"Vâng, cảm ơn bác sĩ Phương."
Đợi người cuối cùng rời đi, Phương Thanh Vũ dán mắt ra ngoài hành lang trống rỗng, hô lên: "Quý Hồi? Đi đâu rồi? Vào đi!"
Quý Hồi từ từ để lộ một đôi mắt, lo lắng bất an, "Bác sĩ Phương, có phải tôi đã quấy rầy anh rồi không?"
"Không đâu, không đâu." Phương Thanh Vũ vẫy tay với Quý Hồi, đứng dậy rót hai ly nước ấm, "Ban nãy có vài thực tập sinh đến văn phòng, nghe nói tháng nào cũng có kỳ thi nên tới hỏi xem đề có khó không... Ngồi đi."
Quý Hồi yên vị, kéo ghế dựa dịch về phía trước một chút, "Bác sĩ Phương, bệnh tâm thần phân liệt mà anh mới nói lúc nãy có dễ điều trị không?"
Phương Thanh Vũ nói: "Tâm thần phân liệt sẽ đi theo cả đời. Việc điều trị bằng thuốc và về mặt tâm lý đối với bệnh nhân chỉ là để cố giảm thiểu cơn phát bệnh hết mức có thể, và giúp bệnh nhân trở về với cuộc sống bình thường."
Quý Hồi chỗ hiểu chỗ không, gật đầu, "Vậy bệnh của tôi..."
Phương Thanh Vũ ngắt lời ngay: "Cậu không bị tâm thần phân liệt. Biểu hiện rõ rệt nhất của tâm thần phân liệt là rối loạn tư duy, logic và có hành vi quá khích. Ví dụ như cãi vã, khóc to, cười sằng sặc không cần lý do. Mà hành vi lẫn tư duy của cậu đều rất bình thường."
Anh ta ra dấu, chỉ vào sau cổ mình, "Hiện tượng gặp ảo giác rất có thể là rối loạn căng thẳng sau chấn thương, cũng chính là PTSD mà ta thường hay nói, kèm theo đó là nỗi lo lắng và trầm cảm kéo dài."
Quý Hồi nắm chặt ly nước, bất an cọ mười ngón vào lòng bàn tay.
Phương Thanh Vũ nhận ra, cố dịu giọng hết mức có thể, "Quý Hồi, thả tay ra trước đã."
Bình luận