Chương 1: Báo động đỏ
Gõ: Nina
"... Hôm nay nhân dịp này, chúng ta cùng tề tựu về đây, cùng chúc mừng cô của chúng ta——Đại thọ sáu mươi của quý bà Đường Thất Lễ!"
Tiếng vỗ tay rầm rộ truyền ra từ cánh cửa hội trường nửa hé mở. Quý Hồi sốt ruột, miếng dán cách ly trên tuyến thể bị lệch vài cm.
Cậu vén nửa mái tóc lên trước gương, đảm bảo không bị lộ gì hết mới vội vàng chạy ra khỏi nhà vệ sinh.
Hôm nay là tiệc mừng thọ sáu mươi của giáo sư danh dự của Đại học Chu Thành - Đường Thất Lễ. Phía trường bỏ vốn tổ chức, gửi đi mấy nghìn lời mời.
Thời điểm Quý Hồi nhận được email thì máy bay đang chuẩn bị cất cánh.
Trên nền xanh lam nhạt là cái tên do máy đánh ra. Cậu thừ người nhìn rất lâu, rồi tắt máy dưới sự thúc giục của tiếp viên.
Email ấy lẫn lộn trong một đống quảng cáo rác chưa đọc. Mãi cho đến tận một tiếng trước, Quý Hồi mở bản hợp đồng điện tử do chủ nhà gửi đến mới mở nó ra một lần nữa.
Quý Hồi vốn đã đến muộn, đến nơi mới phát hiện đã quên dán miếng cách ly lên tuyến thể. Vì thế cậu chạy ra hiệu thuốc mua tạm một hộp kích thước lớn nhất, che kín mít sau cổ mình rồi mới dám bước vào cửa.
"Xin lỗi."
Cậu khom người đi băng qua giữa những chiếc ghế dựa được xếp đan xen, không ngừng xin lỗi vì chắn tầm nhìn của người khác. Khóe mắt cẩn thận tìm kiếm ở nơi xa, tìm xem bàn nào còn chỗ trống.
"Bà Đường đã có những đóng góp to lớn cho ngành nghiên cứu tuyến thể Omega. Đồng thời, năm nay cũng là kỷ niệm tròn bảy năm thành lập "Dự án nghiên cứu tuyến thể đặc trưng giới tính thứ cấp điển hình..."
Nghe thấy mấy chữ "đặc trưng giới tính thứ cấp điển hình", bước chân Quý Hồi chững lại.
"... Điều đáng mừng là, năm nay dự án đã có sự tiến triển mang tính đột phá, đã lọt vào danh sách mười dự án quan trọng nhất."
Tạm dừng chưa đến một giây, Quý Hồi nhanh chóng khôi phục trở lại.
Dao động nho nhỏ đó chẳng phải vì dự án cậu đã từng tham gia nghiên cứu giờ đây đã trở nên huy hoàng bao nhiêu, mà là vì một cái tên nào đó trên danh sách.
Là một cái tên mà Quý Hồi không dám nhắc đến, và chắc hẳn đối phương cũng không muốn bị cậu nhắc tên.
MC luôn miệng không ngừng, mỗi khi nói đến cuối câu đều cố tình ngắt một quãng, lúc này hội trường sẽ vang lên tràng pháo tay đúng lúc.
Quý Hồi bước từng bước nhỏ, người mỏng như một tờ giấy lại mặc một chiếc quần jean rộng thùng thình, kết hợp với chiếc áo hoodie xanh lam in nhân vật hoạt hình. Trang phục này khiến cậu lạc loài giữa những bộ vest và giày da.
Cậu bước đi rất cẩn trọng, nhưng càng sợ cái gì thì cái đó sẽ tới. Chân giả mới đem đi bảo hành hôm qua lại chơi cậu ngay lúc này. Hai chân đang cử động đột nhiên khựng lại, cơ thể Quý Hồi chao đảo, loạng choạng nhào về phía trước.
Bình luận