🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 192: Ngoại truyện 2: Bình Ninh [thượng]

Edit: Huệ Hoàng hậu
Beta: Su Thái Phi

Đội ngũ đưa dâu càng ngày càng đi xa, ở bên trong xe ngựa, rốt cuộc Bình Ninh kìm chế không được nữa mà bật khóc. Bên ngoài xe ngựa chiêng trống tưng bừng, không ai nghe thấy tiếng khóc của nàng ở bên trong xe. Bình Ninh khẽ xốc mành che của xe ngựa lên nhìn về sau, chỉ thấy cửa thành của Lâm An Thành cách mình càng ngày càng xa.

Vừa rồi nàng không dám nhìn, nàng sợ là nhìn thấy bóng dáng phụ hoàng cùng mẫu phi, sợ chính mình sẽ không muốn xuất giá, sẽ muốn hồi cung.

Đội ngũ đưa dâu tới một địa phương cách Lâm An Thành mấy chục dặm đường thì tạm ngừng lại. Bình Ninh biết bên ngoài phải hiến tế thắp hương một hồi, nàng an tĩnh ngồi trong xe, tiếng chiêng trống đã ngừng, bỗng nhiên cảm thấy trống vắng hẳn.

Bình Ninh muốn Thúy Nhi tiến vào trang điểm lại chút, tay vừa mới đụng đến mành che, lại buông xuống. Ai biết cảm xúc dâng lên còn khóc nữa hay không, cũng không ai nhìn tới, chẳng cần tốn công làm gì.

Nhưng thật ra Thúy nhi luôn quan tâm tới nàng, ở bên ngoài xe ngựa hỏi nàng có cần uống nước hay ăn cái gì không.

Ban ngày lên đường, buổi tối nghỉ chân ở thôn trang, không có một buổi tối nào phải nghỉ ở ngoài trời. Cả một đường đi qua, các thôn trang đều đã được an bài thỏa đáng từ trước.

Cửu đường thúc và đường đệ đi đưa dâu, có mấy đêm Bình Ninh ngủ không được, cùng đường đệ cách một cánh cửa mà nói chuyện phiếm.

Từ trong miệng hắn, nàng biết được một ít chuyện về Bắc Đồ vương.

Sự tình năm đó nàng cũng có nghe qua, soán vị, giết chóc, lưu vong, phục quốc.

Cả một đời đã trải qua những điều đó thì cũng đủ nói là không tầm thường rồi, huống chi ngay lúc đó Bắc Đồ vương mới chỉ là một hài tử.

Trên vai mỗi người đều có trách nhiệm, hoặc nặng hoặc nhẹ. So với nàng, trên vai của Bắc Đồ vương kia gánh nặng hơn rất nhiều...

Đưa dâu đi Bắc Đồ, đường xá xa xôi, phải tốn gần hai tháng.

Trên đường đi, Tô Ngạn Hạo không chỉ một lần hỏi nàng vì sai lại đáp ứng gả đi Bắc Đồ. Nếu nàng không muốn, Hoàng Thượng cùng quý phi nương nương sẽ che chở nàng, sẽ không ép nàng gả đi.

Nhưng nàng luôn lắc đầu cười. "Ta không gả, cũng sẽ có người khác phải gả. Hạo nhi, ta không thể ích kỷ như vậy, ta đã được rất nhiều thứ, cũng không thể không trả giá chút nào."

Cuộc đời trước năm mười lăm thật ngắn ngủi, sau năm mười lăm mới là dài lâu. Tô Ngạn Hạo bội phục đường tỷ này, cũng tin tưởng nàng ở Bắc Đồ sẽ sống rất tốt.

Có một số người, bất luận gả cho ai, cũng đều có thể sống rất khoái lạc.

Cuối tháng sáu, còn hơn nửa tháng nữa là đội ngũ đưa dâu có thể đến có thể đến Dương quan*. Ngày hôm ấy, binh lính Bình Vương gia phái đi dò đường quay về báo là ở trấn nhỏ cách đây hơn mười dặm, đội ngũ đón dâu của Bắc Đồ vương đã tới rồi.
*Thành đóng quân ở biên giới giữa hai nước

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...